Xe càng đi về phía trước đường càng hẹp, cuối cùng bị kẹt cứng bởi những chiếc xe đẩy hàng rong.
Nhìn Địch Diệp bực bội bấm còi, Lãnh Ninh cuối cùng cũng lên tiếng. "Dừng xe đi, chúng ta đi bộ."
Tam Lý Đê không giống với tưởng tượng của Lãnh Ninh, ban đầu, cậu nghĩ đây chỉ là một cái thôn lạc hậu, không ngờ lại sầm uất đến vậy.
Vì thành phố phát triển nhanh, thôn trong thành phố này dần dần biến thành một phố đi bộ, xe đẩy bán đồ ăn ở khắp mọi nơi, có rất nhiều xe máy điện len lỏi qua lại.
Bên lề đường có một người phụ nữ trung niên đang bán bóng bay hydro, bóng có đủ màu đỏ, xanh lá, còn có đủ hình dạng. Một cậu bé nắm tay mẹ đi qua, nhìn chằm chằm vào những quả bóng bay đầy màu sắc.
"Không có bé heo màu hồng." Cậu bé thất vọng nói.
"Hôm nay chú bán bé heo màu hồng không đến, hay là ngày mai chúng ta mua nhé?"
"Không, con muốn mua hôm nay cơ!" Cậu bé nói.
Người phụ nữ bán bóng bay an ủi cậu bé. "Nhìn xem, begấu màu hồng này cũng rất đẹp mà!"
"Không, con chỉ muốn bé heo màu hồng!"
"Chú bán bé heo màu hồng sẽ không đến nữa đâu, nhà chú ấy có chuyện rồi." Người phụ nữ nói khẽ.
"Có chuyện gì vậy?" Mẹ cậu bé hỏi.
"Chết rồi." Người phụ nữ nói nhỏ. "Nghe nói bị giết rồi, xe cảnh sát còn đi vào đó."
Cảnh này vừa đúng lúc được hai người nhìn thấy.
"Chuyện này ồn ào khắp nơi, có chút động tĩnh là lập tức lan truyền. Các cô, các chú có tố chất làm thám tử đấy."
Địch Diệp vừa nói, đột nhiên túm cổ áo Lãnh Ninh, kéo cậu vào trong ngực mình một chút, một chiếc xe máy điện lách qua Lãnh Ninh, suýt chút nữa đụng phải cậu.
"Xe điện không có mắt, cẩn thận."
Lãnh Ninh chỉnh lại cổ áo. "Cảm ơn."
Sau khi đi qua phố đi bộ, lại đi vào sâu phía trong, lúc này không còn nhiều người nữa, Lãnh Ninh nhìn từ xa đã thấy hiện trường vụ án được bao quanh bởi dây cảnh giới.
Tiếng chó sủa vang lên liên hồi, những người đứng xem náo nhiệt vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài.
Cậu vừa định chen vào đám đông, một con chó vàng đột nhiên lao về phía cậu, cậu theo phản xạ dùng sách để che, nhưng bị một người kéo ra phía sau, che chở.
Phản ứng của Địch Diệp rất nhanh, anh lập tức kéo Lãnh Ninh ra sau lưng, rồi đá bay con chó vàng đang phát điên.
Con chó r*n r* hai tiếng, cụp đuôi chạy vọt đi mất.
"Chó nhà ai chạy lung tung ngoài này vậy? Có biết đây là hiện trường vụ án không!" Sự tức giận của Địch Diệp cuối cùng cũng tìm được nơi để xả. "Bảo người dân xích chó của họ lại!"
Mấy người cảnh sát vội vàng đi lên dọn dẹp đám người và chó không liên quan, sợ đội trưởng lại nổi giận.
"Có bị dọa sợ không?" Địch Diệp đột nhiên quay sang nhìn Lãnh Ninh.
Lúc này Lãnh Ninh đang cúi đầu, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy cánh tay của mình.
Từng đốt ngón tay trông đều căng tràn sức lực, thậm chí có chút nóng rực.
Cậu rút tay ra, "Không sao, chúng ta vào đi."
Địch Diệp tóm tắt tình hình hiện trường một cách đơn giản.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!