Hà Lạc lên lầu xong thì mất tích, Đổng Húc gọi điện cho Địch Diệp, "Trong nhà có thiết bị làm nhiễu sóng, không nhận được tín hiệu."
Địch Diệp nhìn thoáng qua Lãnh Ninh đang ăn óc heo. "Cậu cứ ăn đi, tôi ra ngoài một lát."
Lãnh Ninh chớp mắt, gật đầu trong khi miệng đang nhai thức ăn.
Khi Hà Lạc tỉnh dậy, cậu bị trói bằng dây thừng, cậu thầm nghĩ: Đội trưởng không nhận được tín hiệu của mình, có lẽ đang trên đường đến rồi.
Khuôn mặt Hà Lạc căng thẳng, cậu cảm nhận được sự hiểm ác của thế giới và quyết tâm sau khi ra ngoài sẽ phải dẹp bằng được cái ổ này!
Một người đàn ông cao lớn, lực lưỡng, cánh tay xăm hình một con rắn đen, kẹp chiếc cặp da bước vào, người đàn ông đó đeo một sợi dây chuyền vàng trên cổ, vẻ mặt đầy vẻ hung tợn, trên tay mân mê một chiếc nhẫn sắt.
Hà Lạc nhìn một cái lập tức nhận ra Hắc Xà.
Người này là thành viên của tổ chức Nhện Độc, năm năm trước, sau khi Phương Vĩ Cường trốn ra nước ngoài, những kẻ dưới trướng hắn trở nên vô chủ, phần lớn đều bị bắt, nhưng vẫn có vài tên lanh lợi trốn thoát được.
Không ngờ tên Hắc Xà này lại to gan lớn mật đến mức còn dám làm nghề môi giới m** d*m!
Hắc Xà cắm một con dao lên bàn, hung tợn nói: "Tổng cộng chi phí là 74.250 tệ, thanh toán đi!"
Hà Lạc kích động nói. "Tôi có tiêu gì đâu, sao lại đòi nhiều tiền thế?!"
"Tao nói mày tiêu là mày tiêu, sao nào? Không có tiền?" Hắc Xà vỗ vỗ vào mặt Hà Lạc. "Vậy thì gọi người đến chuộc mày về! Không thì dùng mạng để trả!"
Hà Lạc thầm nghĩ trong lòng: Đám người này muốn tiền đến phát điên rồi sao! Rõ ràng là cướp tiền mà!
Cái tên khốn Nốt Ruồi Ca này cũng thật không đáng tin cậy!
**
Số 396, đoạn 2, đường Tạ Sơn.
Địch Diệp nhìn thoáng qua số nhà, chỉ thấy một tiệm cắt tóc.
Cửa tiệm cắt tóc đang mở hé, bên trong không có một ai, anh trực tiếp mò lên lầu.
Một thanh niên tóc vàng đang đứng ở cầu thang canh gác, hai người nhìn nhau.
"Này! Mày làm gì đấy?" Thanh niên tóc vàng hỏi.
"Tôi đến tìm người." Địch Diệp nói.
"Tìm ai?"
"Anh em của tôi."
"Ở đây không có anh em của mày, mau cút đi!"
"Tôi chỉ lên lầu xem thôi, không có người tôi sẽ đi ngay!"
Thanh niên tóc vàng đứng trên cầu thang nhìn xuống, ánh mắt không hề thân thiện. "Mày không hiểu tiếng người à? Chỗ bọn tao không có anh em của mày!"
Vừa nói, thanh niên tóc vàng đã thò tay vào túi lấy ra một con dao. "Không muốn chết thì mau cút đi!"
Địch Diệp hoàn toàn không coi con dao đó ra gì, bước thẳng lên cầu thang. "Tôi chỉ xem thôi, xem xong sẽ đi!"
Khi thấy đối phương bước lên từ dưới cầu thang, thanh niên tóc vàng cảm thấy mình thấp hơn mình, hắn ta nhíu mày. "Mày bị điên à?!"
"Tao đã nói rồi, tao chỉ vào xem một chút, nếu mày không cho tao vào, tao đành phải xông vào thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!