Chương 21: (Vô Đề)

Vùng biển biên giới.

Trên mặt biển xanh thẳm, một chiếc du thuyền tư nhân màu trắng đang thả neo, từ xa nhìn lại, nó giống như một điểm ảnh trắng xóa bị hỏng trong hàng tỷ điểm ảnh.

Gió biển mang đến từng làn hương vị mặn mòi tươi mới, một người đàn ông đeo mặt nạ lặn bất chợt nổi lên từ dưới nước, khoe với những người trên bờ con bạch tuộc đốm xanh mà hắn vừa bắt được.

"Xem này, con này đẹp chưa, tao đoán chắc chắn ông chủ sẽ thích nó!"

"Damn! You are a lucky boy!" (Chết tiệt! Mày đúng là một thằng nhóc may mắn!)

Người đàn ông lên bờ cởi bộ đồ lặn ra, cẩn thận đặt con bạch tuộc đốm xanh con vào một chiếc lọ thủy tinh rồi vặn chặt nắp lại.

Bạch tuộc đốm xanh có nọc độc cực mạnh, nên chỉ có thể cho vào lọ để ngắm.

Hắn hăm hở mang món quà lên du thuyền, đi chân trần, khom lưng bước vào boong tàu.

Hai người bảo vệ đeo tai nghe đứng hai bên nhìn thấy hắn thì lập tức mở cửa.

Hắn vừa vào chưa đầy nửa phút, trên boong tàu bỗng vang lên một tiếng nổ súng.

Người bảo vệ đứng ở cửa vội vàng rút súng xông vào, chỉ thấy người đàn ông vừa bước vào đã nằm trong vũng máu, giữa trán có một lỗ đạn đang bốc khói.

"Ông chủ…"

Người đàn ông được gọi là ông chủ chỉ khẽ phất tay, người bảo vệ lập tức im lặng.

Sau đó, người đàn ông đặt khẩu súng xuống và cầm chiếc lọ thủy tinh lên.

Hắn bước qua xác chết, cổ áo màu mực hơi lật phật theo cơn gió, chiếc lọ thủy tinh khúc xạ ánh nắng tạo ra những dải màu sắc sặc sỡ, con bạch tuộc đốm xanh trong lọ dính chặt vào thành lọ không nhúc nhích.

Người đàn ông ngồi xổm xuống đất, vặn nắp lọ, cúi người nhẹ nhàng thả con bạch tuộc vào làn nước biển, động tác của hắn rất dịu dàng, dường như sợ làm kinh động đến sinh vật nhỏ bé này.

"Đi đi, nơi này không thuộc về mày."

Sau đó, hắn đứng thẳng người dậy, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ánh sáng lấp lánh trên mặt biển, chìm vào suy tư.

Nước biển nhẹ nhàng vỗ vào du thuyền, hai người bảo vệ khiêng xác chết ra khỏi boong tàu, máu tươi nhỏ giọt xuống mặt sàn, mùi tanh nhẹ nhàng lan tỏa rồi bị gió biển cuốn đi.

Một lúc sau, một người phụ nữ bước nhanh đến, tiếng giày cao gót làm chim hải âu trên đầu kinh động.

"Ông chủ, có tin tức về U Minh Điệp rồi!"

Người đàn ông quay người lại, vẻ mặt không hề thay đổi.

"Nó ở đâu?" Hắn hỏi một cách hờ hững.

Người phụ nữ nghiêm nghị, ghé sát vào người đàn ông, thì thầm vài câu vào tai đối phương, sau đó cúi đầu xuống, không dám ngẩng lên nhìn hắn.

Nghe xong, người đàn ông chỉ lặng im nhìn ra biển, một lát sau, hắn quay sang nói với người phụ nữ, "Đi thôi, chúng ta đi đón nó về nhà."

**

Địch Diệp nằm trên giường, cơn buồn ngủ dữ dội kéo anh vào trạng thái nửa mơ nửa tỉnh.

Khuôn mặt chồng chất vết thương của U Minh Điệp từ từ lớn dần trong tầm mắt của anh, từng sợi lông mi đều trở nên rõ nét.

Cậu ta bước về phía anh, Địch Diệp vừa định mắng vài câu, đối phương đột nhiên giơ tay lên, chĩa nòng súng vào anh.

Trong lúc mơ mơ màng màng, Địch Diệp nhận ra mình đang nằm mơ, nên không quan tâm đến khẩu súng đang chĩa vào mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!