Tháng trước Lãnh Ninh đã đi khám sức khỏe, trong báo cáo có rất nhiều mũi tên đỏ, bác sĩ nói nếu cậu không chăm sóc cơ thể tốt hơn thì sẽ để lại bệnh tật, thậm chí có thể chết sớm.
Địch Diệp sau khi biết chuyện thì lầm lì hút thuốc cả ngày.
"Anh không cho phép em chết sớm!" Địch Diệp mặt lạnh lùng dập tắt điếu thuốc.
Lãnh Ninh hứa với anh: Từ nay về sau nhất định sẽ ăn uống đầy đủ, tập luyện chăm chỉ, giữ gìn sức khỏe, cố gắng không chết sớm!
Địch Diệp quyết tâm, "Vì sức khỏe của em, từ hôm nay trở đi, anh sẽ cai thuốc!"
Lãnh Ninh không có yêu cầu gì với Địch Diệp, việc anh cai thuốc hay không cậu đều không bận tâm, nhưng chỉ cần nghĩ đến Địch Diệp tự do phóng khoáng lại phải cai thuốc vì mình, cậu vẫn thấy rất vui vẻ.
Kể từ đó, Địch Diệp thực sự không hút thêm điếu thuốc nào nữa, ý chí cai thuốc mạnh mẽ đến mức lan truyền khắp Cục Cảnh sát thành phố và gây ra phản ứng mạnh mẽ.
Một trong những câu nói được truyền miệng trong cục cảnh sát: Phó Cục trưởng Địch còn cai thuốc rồi, mày còn ở đây lười biếng à?
Một vài người hâm mộ nhỏ dưới trướng Địch Diệp cũng học theo anh, rảnh rỗi thì ngậm kẹo m*t trong miệng, khi phá án toàn mùi trái cây.
Có lần Địch Diệp bắt gặp Lãnh Ninh lén lút hút thuốc trên ban công, không nói hai lời, đi tới giật lấy điếu thuốc, "Bác sĩ nói em phải cai thuốc, sau này không được hút nữa, nghe chưa?"
Lãnh Ninh vốn luôn bình tĩnh thản nhiên lại có chút chột dạ, yếu ớt nói, "Chỉ hút một hơi thôi."
"Một hơi cũng không được!" Thái độ Địch Diệp vô cùng kiên quyết, "Sau này nếu em thèm, cứ để chồng hôn em, anh không tin, anh lại không bằng một điếu thuốc?"
Lần đầu tiên trong đời Lãnh Ninh có cảm giác bị người khác quản lý, khiến cậu có chút không quen, nhưng dường như cậu lại thích thú với điều đó.
Ngoài việc quản lý việc hút thuốc của Lãnh Ninh, Địch Diệp còn sắp xếp thời gian sau giờ làm của cậu đâu ra đấy.
Thứ Hai, Tư, Sáu tập luyện aerobic, Thứ Ba, Năm, Bảy tập luyện sức mạnh, còn một ngày được nghỉ ngơi.
Chế độ ăn uống hàng ngày của Lãnh Ninh đều được chuyên gia dinh dưỡng lên thực đơn theo thể chất đặc biệt của cậu, hàng ngày dì Vân nghĩ đủ cách để làm những món ăn trong thực đơn trở nên ngon miệng hơn, chỉ để Lãnh Ninh ăn thêm được vài miếng.
Cục trưởng Thang và Tạ Trường Hoành thỉnh thoảng lại gửi cá diếc đồng tới, dì Vân trực tiếp dùng để nấu canh, dùng máy xay sinh tố xay nhuyễn cả thịt và xương cá cho Lãnh Ninh uống, chăm sóc cậu như chăm sóc người ở cữ.
Sau những nỗ lực không ngừng của mọi người, cân nặng của Lãnh Ninh cuối cùng cũng tăng được 2kg, sắc mặt cậu cũng tốt hơn nhiều, nói chuyện cũng có tinh thần hơn.
Điều này khiến Địch Diệp, người vẫn chưa được ăn mặn sau khi cưới, vô cùng vui mừng, như thể ánh sáng chiến thắng đang ở ngay trước mắt!
Khi hai người ở riêng, thường xuyên thấy Địch Diệp ôm ấp và cọ qua cọ lại vào Lãnh Ninh, nhưng tất cả chỉ là gãi không đúng chỗ ngứa, không dám có hành động tiến xa hơn.
Đến nỗi Lãnh Ninh nhìn thấy Địch Diệp là có cảm giác như thấy một chú chó Teddy khổng lồ, ban đầu còn tránh né, sau này cậu cũng quen rồi, vừa xem tài liệu vừa dung túng cho Địch Diệp cọ qua cọ lại trên người mình.
Lãnh Ninh không thể không có phản ứng với những cử chỉ thân mật như vậy, chỉ là sau một thời gian dài bị hành hạ, cơ thể cậu bị tổn hại nghiêm trọng, còn có thể c**ng c*ng đã là may mắn lắm rồi, căn bản không dám mong cầu nhiều hơn.
Theo lời Địch Diệp nói, đó chính là: Một giọt tinh bằng mười giọt máu, đồ ăn đã nạp vào cơ thể thì phải cố gắng giữ lại, nếu không thì phí công bổ sung!
Vì vậy Địch Diệp vô cùng kiềm chế, có nhu cầu thì tự giải quyết khi tắm.
Còn về tần suất thì Lãnh Ninh có thể đoán ra qua thời gian Địch Diệp ở trong phòng tắm.
Lãnh Ninh biết anh làm gì trong phòng tắm, chỉ là cố tình không hỏi, vì cậu sợ mình vừa hỏi, sẽ bị kéo vào đó để thực hiện một số dịch vụ cưỡng chế.
Cứ như vậy trôi qua hai tháng, Lãnh Ninh cuối cùng cũng tiến hành lần khám sức khỏe thứ hai.
Ngày kiểm tra sức khỏe đó, Địch Diệp tỉnh dậy lúc sáu rưỡi sáng, cả người trông có vẻ tinh thần thấy rõ, còn căng thẳng hơn cả khi gặp vụ án hình sự nghiêm trọng ở cục.
Khoảng thời gian chờ báo cáo khám sức khỏe thì khỏi phải nói, việc đầu tiên anh làm mỗi khi rảnh rỗi là gọi điện đến bệnh viện hỏi tiến độ.
Cuối cùng cũng đến ngày lấy báo cáo khám sức khỏe, Địch Diệp trực tiếp hoãn thời gian họp sáng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!