Tác giả: Phàm Phạm
-er | Editor: Chan
Trương Tiểu Mạn và cảnh sát Lưu của đội cảnh sát giao thông đang đứng đợi ở cửa trung tâm giám định pháp y Kim Mạch.
Thấy một chiếc Volkswagen có gắn chữ cái chạy vào, vội vàng tiến lên để bảo an ninh cho xe vào trong.
Phong cách của đội trưởng Địch và đội trưởng Chu không giống nhau, đội trưởng Địch đi theo phong cách khiêm tốn, còn đội trưởng Chu thì theo phong cách phô trương.
Điều này có thể thấy rõ ngay từ chiếc xe mà họ lái.
Đội trưởng Địch lái chiếc Volkswagen, thuộc dòng xe cao cấp của Volkswagen, còn đội trưởng Chu lái chiếc Mercedes, nhưng lại là dòng xe cơ bản của Mercedes.
Vì vậy, Trương Tiểu Mạn chỉ cần nhìn xe là biết đội trưởng Địch đến.
"Đội trưởng Địch, lâu rồi không gặp, dạo này khỏe chứ!"
"Ồ, chị Mạn, lại xinh hơn rồi, chị về từ khi nào thế?"
Địch Diệp đóng sập cửa xe lại, mặc dù thiếu ngủ nhưng anh không hề có vẻ mệt mỏi, ngược lại còn mang đến cảm giác tràn đầy năng lượng.
"Hôm qua, để xử lý vụ xe buýt rơi xuống sông."
Bình thường Trương Tiểu Mạn không đeo kính, chỉ khi làm việc mới đeo, để chiêm ngưỡng nhan sắc thần thánh của đội trưởng Địch, cô đã chuẩn bị kính từ sớm, định ngắm thêm vài cái.
Ai ngờ đội trưởng Địch hôm nay ngay cả râu cũng chẳng thèm cạo, tóc cũng không chải, trên trán còn dán miếng gạc, tất cả chỉ dựa vào giá trị nhan sắc mà chống đỡ.
"Đội trưởng Chu chưa đến à?" Địch Diệp hỏi.
"Nói là kẹt xe, nhưng cũng sắp đến rồi."
"Chỉ có thể nói là kỹ thuật lái xe của anh ta không được."
Ba người vừa đi vừa nói chuyện, Địch Diệp chân dài, nửa thân trên lại vạm vỡ, cao hơn hai người kia một cái đầu, đặc biệt là Trương Tiểu Mạn, thoạt nhìn, chân của Địch Diệp đã gần đến ngực của Trương Tiểu Mạn. Anh bước một bước, Trương Tiểu Mạn phải đi nhanh hai bước.
"Đúng rồi, nói về kỹ thuật lái xe, ai có thể so sánh với cậu cơ chứ!" Trương Tiểu Mạn vội vàng theo kịp bước chân của Địch Diệp đi vào thang máy.
Trương Tiểu Mạn năm nay 40 tuổi, là một trong hai nữ lãnh đạo cấp cao của Kim Mạch. Có lẽ vì chưa kết hôn sinh con, trông cô ấy chỉ khoảng hơn 30. Mặt mũi hồng hào, dáng người đầy đặn, có vẻ quyến rũ của một người phụ nữ trưởng thành.
Sau vài câu chào hỏi đôi ba câu, Trương Tiểu Mạn dẫn Địch Diệp đến phòng tiếp khách, rồi bảo người mang trà lên.
Vừa ngồi xuống, cô ấy đã đi thẳng vào vấn đề, đưa ra báo cáo xét nghiệm m* t**.
23 thi thể trước đó đều được lưu trữ tại trung tâm giám định pháp y Kim Mạch, gần sông Long Xuyên. Ngoại trừ thi thể nữ số 7 không có người nhận ra, các thi thể còn lại đều đã được người nhà nhận về.
"Trước đây, Kim Mạch chúng tôi chưa từng phát hiện loại m* t** có thành phần này, nên đã báo cáo lên cấp trên, công thức phân tử đã được phân tích, có sự tương đồng cao với góa phụ hồng."
"Chuyện này cứ giao cho chúng tôi, thi thể cứ cho vận chuyển về đội cảnh sát hình sự."
"Các người cứ vậy mà nói chuyện rồi á? Đội trưởng Địch làm việc tích cực thật đấy!"
Một giọng nói vang lên từ phía sau, Địch Diệp không cần quay đầu cũng biết đó là ai.
Âm thanh này, giọng điệu này, ngoài Chu Dương Dương ra thì còn ai nữa?
"Vụ án m* t** mới này đội phòng chống m* t** chúng tôi có kinh nghiệm nhất, đội trưởng Địch sẵn lòng đến hợp tác với chúng tôi thì tốt quá rồi, tôi nghe nói hai ngày trước các anh đã bắt được một người ở miếu Bảo Hoàng đúng không? Thế nào rồi, có tiến triển gì chưa?"
Địch Diệp châm một điếu thuốc. "Thông tin của đội trưởng Dương nhanh nhạy thật đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!