Tác giả: Phàm Phạm—er | Editor: Chan
Địch Diệp dùng khăn giấy ấn vào vết thương, nhanh chóng rửa sạch máu xung quanh bằng sạch, khi ra khỏi nhà vệ sinh, anh thấy Lãnh Ninh lại đang loay hoay với đám thủy sinh của mình.
Không nhìn thì thôi, nhìn lại thấy bực mình, anh dửng hứng ngồi xuống ghế sofa một cách hiên ngang. "Vẫn còn nghịch cái thứ rách nát đấy à!"
Lãnh Ninh không để ý đến anh, đặt nhíp xuống, rồi vào nhà vệ sinh rửa tay.
Khi đi ra ngoài, Địch Diệp đang dùng một tay cầm khăn giấy ấn vào vết thương chảy máu, tay còn kia cầm điện thoại nhắn tin.
Tin nhắn còn chưa soạn xong, cằm anh đã bị người khác nâng lên, ngay sau đó, những sợi tóc lòa xòa trên trán cũng được vén lên và kẹp lại.
Anh nhìn khuôn mặt đang lại gần của Lãnh Ninh, mắt vô thức nheo lại, thầm nghĩ: Đây là làn da đẹp mà Thư Thư ngưỡng mộ ư? Đàn ông con trai mà ẻo lả quá.
"Anh thường xử lý vết thương kiểu này à?" Lãnh Ninh đột nhiên lên tiếng hỏi.
Ánh mắt Địch Diệp rơi xuống chiếc cằm của Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh có một khuôn mặt trái xoan tiêu chuẩn, đường viền hàm rất rõ nét, trông không giống đã phẫu thuật thẩm mỹ.
"Không chảy máu là được, không cần cầu kỳ vậy đâu." Địch Diệp nói.
Lãnh Ninh vén miếng khăn giấy che vết thương ra, lại đến gần hơn, dùng nhíp gạt gạt vào chỗ bị thương. "Vết thương hơi sâu, có thể sẽ để lại sẹo."
"Cậu chắc không?" Địch Diệp hơi nhíu mày.
Mặc dù anh là một người thô kệch, nhưng vẫn khá quan tâm đến khuôn mặt của mình. Xét cho cùng, anh là cảnh thảc* của cục cảnh sát thành phố Long Xuyên, vị trí này không ai có thể lay chuyển được.
(*Mỹ nam cảnh sát :v)
"Vết thương khá gọn, nếu dùng chỉ thẩm mỹ khâu lại thì có lẽ có thể cứu vãn được."
"Ồ." Địch Diệp thở phào nhẹ nhõm. "Vậy tôi đi bệnh viện…"
Lời còn chưa dứt, anh đã thấy Lãnh Ninh lấy ra một túi chỉ khâu rất mảnh màu xanh nhạt từ hộp y tế ra.
"Cậu là ai? Trong nhà còn có sẵn những thứ này?!" Địch Diệp hơi kinh ngạc.
"Mỗi người đều có sở thích riêng, có gì mà phải ngạc nhiên."
Địch Diệp nhếch mép cười khẩy. "Cậu đúng là đặc biệt…"
"Tôi sẽ dùng chỉ khâu polypropylene 5—0 cho anh, loại chỉ này mềm dẻo, ít gây phản ứng mô, ít kích gây, anh chịu khó một chút."
Địch Diệp: "Cậu nói mấy thứ đó tôi cũng không hiểu, đừng có lề mề nữa, khâu đi!"
Lãnh Ninh dùng nhíp gắp một cây kim cong lại gần Địch Diệp, Địch Diệp thấy vậy, rụt đầu ra phía sau, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào cây kim trong tay đối phương. "Cậu khâu luôn à? Không gây tê sao?"
"Ở đây không phải bệnh viện, anh chịu khó một chút đi."
Địch Diệp hoàn toàn ngơ ngác.
"Khoan đã!" Địch Diệp nói. "Sợi chỉ nhỏ như thế này, phải khâu bao nhiêu mũi?"
"Chắc khoảng hơn 20 mũi."
"…"
Nhìn Địch Diệp vẻ mặt như sắp gặp đại nạn, khóe môi Lãnh Ninh bất giác cong lên một cách khó nhận ra. Sau đó, cậu đặt kim chỉ xuống, quay người gắp một miếng bông tẩm cồn sát trùng, bên cạnh miếng bông là một lọ thuốc gây tê lidocaine*.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!