Chương 7: (Vô Đề)

Hải Băng chăm chú nhìn Thành Nguyên, trong lòng cô có nhiều cảm xúc. Câu nói này, đã biết bao nhiêu lần cô ước ao, đã biết bao nhiêu đêm cô thu mình trong góc tối, đã biết bao nhiêu lần cô khóc trong mỏi mòn chỉ chờ người ấy nói với cô như vậy. Nhưng, người đó không phải Thành Nguyên. Anh nói như vậy chỉ khiến cô càng thêm đau nỗi đau mà người khác gây ra, khiến cô chìm trong bể nước mắt và vùng vẫy chờ người dến cứu. Người đó, không phải anh.

Không gian chợt yên tĩnh, cái yên ắng siết chặt lòng người.

Thành Nguyên nhìn Hải Băng, cô nào biết anh đang mong chờ, mong chờ điều gì thì chính anh vẫn không hiểu.

Còn cô, vẫn đứng im, vẫn chết trong kí ức.

Rất lâu, chẳng biết bao lâu sao, làn môi cô nhếch lên, một nụ cười chứa bao sự chua chát.

- Anh điên rồi!

Buông một câu băng lãnh, cô bước ra ngoài, bỏ lại Thành Nguyên đứng tần ngần như chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Đôi mắt tím nhìn chân chân vào không trung, không có điểm đến, cũng chẳng có điểm dừng.

Có cái gì đó trong anh mất đi, cảm giác hụt hẫng khiến anh mất hết lí trí.

Anh vừa bị từ chối sao?

Thành Nguyên cười nhạt nhẽo, nụ cười thường trực trên môi anh. Rồi anh xoay người, bước đằng sau cô, không có ý định nói tiếp vẫn đề ban nãy. Khi con người ta đã quá quen với một chuyện thì họ sẽ lừa dối chính bản thân mình '' Không sao, quen rồi!''

Nhưng họ nào biết, nỗi đau không hề phai mờ đi mà còn tăng lên gấp bội, rồi đến một lúc nào đó họ sẽ gục ngã trong những cảm xúc của chính mình.

Nhưng cho đến lúc đó, thì mọi chuyện sẽ còn rất dài.

- Này, sao anh cứ đi theo tôi hoài vậy?

Cô quay người lại, gắt lên. Cô hận, đang hận, hận rất nhiều. Cô cần có người để trút giận.

Thành Nguyên im lặng không nói, anh nhìn thật sâu vào đôi mắt cô, như nhận ra điều gì đó, anh cúi đầu, che giấu đi cảm xúc trong mình.

- Liên hoan?

Anh lên tiếng.

- Sao chứ?

Cô vẫn giữ thái độ bực tức.

- Không đi sao?

Cô thoáng chút bất ngờ, rồi nhớ lại sự xuất hiện của Duy Khang và Kiều Linh, hậm hực đẩy Thành Nguyên sang một bên rồi lên phòng thay đồ, làm vệ sinh cá nhân.

Còn Thành Nguyên, anh đứng nhìn theo bóng nó, tự hỏi mình đang làm cái quái gì không biết. Hoàng Thành Nguyên của mọi ngày đã chết đâu mất rồi?

Anh nhớ, trong từ điển của mình không có từ thương hại, hồi hộp, mong chờ, thất vọng. Nó chỉ vỏn vẹn 1 chữ ''Hận''.

Và mãi mãi vẫn như vậy.

Liệu có là mãi mãi?

Không, chắc chắn là mãi mãi!

Nhìn chiếc cầu thang không bóng cười một lần nữa, rồi anh bước ra bên ngoài, thầmkhen ngợi an ninh ở đây, chiếc xe vứt lăn lóc ngoài cổng thế này mà cha ai thèm lấy. Thành Nguyên dựng xe, rú ga rồi phóng đi, cử chỉ của anh có gì đó vừa dứt khoát, vừa chần chừ. Nhưng, con đường anh đi, không do anh chọn.

Xuống dưới nhà thấy cái tên hung thần đã biến mất từ khi nào, Hải Băng thấy trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả. Rất vui!(hừm!)

...

Quán bar Thuần Dương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!