Chương 5: (Vô Đề)

Căn phòng Vip sặc mùi khói thuốc cùng những con người đang chìm trong men say. Những câu nói buông thả, bất cần đời liên tục vang lên, những cử chỉ thân mật khiến mọi người nơi đây dần thái hóa và có lẽ từ rất lâu, dòng máu kia đã chẳng còn là của con người nữa rồi.

Trong góc tối, Thành Nguyên ngồi thu lu ôm chai rượu mạnh. Mỗi khi nhớ về quá khứ màu đen đó, anh thường dùng rượu để có thể chìm vào giấc mơ, cái giấc mơ ngọt ngào không bao giờ anh với tới được. Ai nói giàu sang là hạnh phúc? Đó hoàn toàn không phải sự thật! Như anh đây, nếu còn ba mẹ dù họ có vô tâm thì anh cũng mãn nguyện đứng nhìn họ từ xa nhưng, chỉ tám tuổi, anh đã phải chứng kiến một cảnh đẫm máu.

Trong tích tắc, trái tim anh vỡ vụn, những dòng máu đỏ chảy dài như những mũi kim đâm vào trái tim mới trưởng thành của anh.

Anh đã khóc, khóc như một kẻ điên. Hình ảnh đó cứ chập chờn trong tâm trí, như một liều thuốc độc tác dụng chậm, lặng lẽ ăn mòn cơ thể rồi phá hủy nó nhanh đến mức không ngờ. Nhưng chắc chắn, anh sẽ khiến cái kẻ cầm thú

- tên đã vẩy một nét mực lên bức tranh hạnh phúc của anh, chỉ một nét mực thôi cũng đủ để nó tan vỡ

- phải đền tội.

Choang.

Tất cả mọi người đều giật mình vì tiếng vỡ của thủy tinh.

Tùng đứng dậy, bước đi hơi loạng chọang về phía Thành Nguyên, tay bíu lấy tường để không bị ngã.

Trong ánh đền chập chờn vẫn đủ để anh nhìn rõ, đôi mắt tím nhạt đang hằn lên những tia đỏ đáng sợ, như một ngọn lửa thiêu trụi hết mọi thứ. Nhưng ẩn sâu trong nó là nước mắt, những giọt nước mắt đã khô cạn đến mức biến thành nụ cười nhạt nhẽo trên môi.

Tùng biết, Nguyên nhớ về kí ức.

Nhưng, tại sao chứ?

- Đại ca..... anh...

Tùng hơi ngập ngừng, những lúc thế này, Nguyên thường tìm ai đó để xả hận trong lòng, thậm chí nếu anh không can từ Thành Nguyên đã bị đi tù. Nhưng sao bây giờ, anh ấy lại chọn cách ngồi một mình uống ruợu giải sầu thế này?

Thành Nguyên ôm đầu, anh gào lên xé tan những tiếng nhạc sập sình. Tất cả đều nhìn anh kinh hãi, không ai dám nói một lời nào, vì nếu không may, sẽ trở thành kẻ để trút giân.

Nhưng đến khi cổ họng cảm thấy rát buốt, Thành Nguyên ngừng hét. Tại sao vậy? Tại sao đôi mắt xám ương ngạnh đó cứ lởn vởn trong đầu anh, khiến nỗi đau trong anh giường như được xoa dịu?

- Mẹ kiếp! Cô ta là cái quái gì chứ!

Anh bực bội chửi rủa. Một con nhỏ hỗn láo với anh như vậy mà sao cứ khiến trái tim anh thổn thức! Ương ngạnh ư? Điên rồ! Anh chưa bao giờ nghĩ sự ương ngạnh lại hấp dẫn mình. Chắc cô ta là người đầu tiên dám xấc xược với anh như vậy. Hoặc có thể là do cô có phần giống anh. Nhưng dù là gì đi nữa, có đồ chơi cũng sẽ bới buồn tẻ hơn.

Thành Nguyên với lấy chiếc áo da, anh khoác lên người rồi ra đi lấy xe. Trong màn đêm, chiếc môtô đen phóng nhanh như bay trên đường, trên đôi môi ai vẫn còn vương nụ cười thú vị...

Sau nửa tiếng lưỡng lự, cuối cùng Băng cũng quyết định ra ngoài mua kem. Mùa lạnh này, cô thích nhất là cảm nhận vị mát lạnh của kem đi vào cơ thể rồi từ từ thành ấm áp, như vậy sẽ bớt lạc lõng hơn.

- Cho em như bình thường.

Anh chàng bán kem đờ người một lúc rồi mỉm cười đưa kem cho cô.

- Nhiều người thích ăn kem vào mùa đông quá nhỉ?!

Nhiều người? Cô hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gạt đi, không nên để ý những chuyện không liên quan đến mình. Thanh toán tiền xong, Băng nhanh chóng thưởng thức thìa kem đầu tiên. Thật tuyệt!

- A, chị Hải băng!

Nhóc Bi ở đằng xa vẫy vẫy Băng, cô quay người, chạy đến chỗ cậu nhóc. Nhưng vừa đến nơi, nụ cười trên gương mặt cô đông cứng. Anh ta làm gì ở đây?

Nhóc Bi lay lay người Băng, cô mới sực tỉnh, ngồi xuống xoa đầu cậu. Bi chỉ tay về người con trai đang đứng hút thuốc gần đó, nụ cười rất hôn nhiên.

- Anh ấy mua kem cho em đó!

Băng chẳng buồn liếc Thành Nguyên, cô nhéo má Bi khiến cậu hơi nhăn mặt lại. Băng kéo cậu gần lại, thì thầm..... nói xấu cái người đang nhìn chằm chằm kia.

- Em đừng tin anh ta, anh ta là ác ma đội lốt thiên thần đó

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!