Chương 18: (Vô Đề)

Nhà kho của trường nằm khuất sâu sau mấy hàng cây bạch đàn, nhưng nơi này đã sớm trở thành nơi gặp mặt của FON, được sửa sang lại khá đẹp mắt.

Cánh cửa gỗ vừa bật mở, Băng đã bị xô vào bằng một lực khá mạnh, cô nằm sóng xoài trên đất, nền đá hoa lạnh toát truyền đến khiến cơ thể run rẩy.

Quỳnh An bước vào, chống nạnh nhìn Băng với dáng vẻ của cô tiêu thư cao ngạo, theo sau là bí thư Mỹ Cẩm và người vừa đến – Vũ Hương.

- Nói đi, cậu đã làm gì anh Nguyên? Lần trước ở quán bar tôi đã thấy lạ rồi, lần này thì thật không thể tha thứ được!

Mấy cô nàng đằng sau nhìn Băng bắng đôi mắt căm ghét.

- Đừng bảo với tôi là anh ấy tự tìm đến cậu đây nhé!

- Quỳnh An tiếp tục nói, cô kiềm chế lắm mới cô vung tay cho cái người vẫn bình thản kia một bạt tai.

Thật chướng mắt!

Băng vẫn chẳng tỏ ra sợ hay chống đối, có lẽ nỗi đau trong cô quá lớn, nó có thể chiến thắng mọi nỗi đau khác.

- Các cậu có sợ Thành Nguyên không?

Ohái rất lâu sau, Băng lên tiếng, giọng nói trong veo, nhẹ như gió thoảng, lập tức biến không khí trở nên căng thảng, ngột ngạt.

Quỳnh An và Mỹ Cẩm nuốt khan, sợ Thành Nguyên ư? Đâu chỉ có sợ mà là quá sợ đó chứ! Nếu Thành Nguyên có tình cảm với Băng thật thì FON chết chắc.

Không! Không thể nào. Sao một con nhỏ chẳng có gì nổi bật lại có thể lọt vào tầm chú ý của thủ lĩnh nổi tiếng lạnh lùng kia được chứ? Nếu có chắc cũng chỉ là chơi đùa, mà đúng là chơi đùa thì việc các cô đang làm Thành Nguyên cũng chẳng màng tới.

Quỳnh An hít một hơi, cố gắng nói thật bình thản nhưng vẫn lộ rõ vẻ run run.

- Cậu đang lôi Thành Nguyên ra dọa chúng tôi sao?

- Khốn khiếp!

- Còn chờ gì nữa? Đánh nó đi!

Liên tiếp cũng câu nói gay gắt vang lên, dáng vẻ yếu đuối thục nữ đã trở thành nữ tướng cướp sẵn sàng lao vào đánh người.

Băng hơi kinh hãi, Hoàng Thành Nguyên thật là có sức công phá mạnh mẽ. Khi cô cùng Duy Khang vui cười học sinh nữa chỉ chìn ghen ghét rồi bàn tán nhưng giờ dính dáng đến Thành Nguyên đã bị lôi ra đe dọa thế này.

Thật khổ cho ai làm bà Hoàng mai sau!

Vũ Hương đứng nhìn Băng từ nãy đến giờ, ánh mắt hờ hững bàng quang. Cô đến đây chỉ vì một người, cái trò ỷ đông bắt nạt yếu thế này thật trẻ con.

Nhưng giờ trong cô cũng có chút hứng thú, cô gái ấy chẳng hề tỏ ra sợ hãi hay bất cứ biểu lộ cảm xúc nào, phải chăng nét bất cần này đã hút hồn thủ lĩnh băng lãnh chăng?

- Lý Hải Băng, tôi đã cho cậu cơ hội nhưng cậu có vẻ rất cứng đầu, vậy thì làm ma dưới đó đừng trách tôi độc ác!

Quỳnh An sắn ống tay áo, nét mặt trở nên nham hiểm. Tất cả mọi người nghe thấy vậy thì vô cùng hứng thú, bẻ tay rất khí thế.

Băng nuốt khan, bàn tay vô thức nắm lại. Tình hình bây giờ không ổn, nhắc đến ác quỷ lũ fan này còn kích động hơn, cô dễ được lên thiên đường nhanh hơn. Làm sao đây, ác quỷ độc ác, hại cô thê thảm thế này, sáng nay mới làm osin không công mà giờ thì được trả công vậy đây.

Chợt, một tia sáng lóe lên trong đầu băng.

Cô vội mở khóa cặp lôi trong đó một tờ giấy pê

-đúp, chặn đường đi của FON bởi người có sức mạnh làm lay chuyển họ.

Quỳnh An lập tức đứng hình, bấn loạn vì...... nét chữ của Thành Nguyên nhưng mắt vừa đọc được dòng đầu tiên thì chân tay cô bắt đầu bủn rủn."

"phương pháp giữ Thành Nguyên luôn nhìn về phía mình"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!