Băng nhìn vào màn hình một lúc lâu, vẫn chưa tiếp nhận được nguồn thông tin vừa truyền đến, mặt cô xám xịt lại, trông vô cùng khó coi.
Anh ta vừa gọi cô là gì cơ?
Phu nhẫn á?
Thôi nào, dù gì cũng là người của Thành Nguyên, cũng phải mang đậm chất Thành Nguyên chứ!
Thở phào một cái, Băng với tay lấy cuốn sách nấu ăn đút vào cặp rồi đi xuống dưới nhà chờ Tùng đến đón.
Đang đá đá mấy viên sỏi để chút giận thì cô bị tiếng kít xe dọa cho hồn bay phách lạc, không tự chủ mà nhảy lùi lại và đập đầu vào tường.
Đúng thật là xui xẻo, ác quỷ độc ác!
- Good morning! Are you ready?
- Tùng nở nụ cười thương mại, dù bây giờ Băng trông như một chú hề thì anh cũng chẳng dám ôm bụng mà ngặt nghẽo, chỉ cần cô mách với Thành Nguyên, anh không chết mới là lạ.
Băng ôm cục u to tướng trên đầu, khẽ lườm lườm Tùng rồi không nói một lời trèo lên xe. Chờ đấy, cô sẽ ghi vào sổ rồi tính cả gốc lẫn lãi à xem. Nhưng tính thế nào.... cô cũng chẳng biết.
Chẳng ngạc nhiên gì với cái khẩu hiệu im lặng là vàng này, Tùng chống chân, thoắt một cái quay chiếc xe đua màu đen rồi phóng đi, trước đó còn bồi thêm một câu khiến ai đó muốn cắn lưỡi tự tử.
- Mà đừng ngồi gần quá nhé, thủ lĩnh ghen là nhiều người chết lắm đấy!
Băng cắn môi, những người này thật... nguy hiểm!
Chiếc mô tô lao trên đường với vận tốc khá kinh hoàng, để lại không ít ấn tượng khó quên cho người đi đường.
Con gái thì bị hút hồn bởi chàng trai có mái tóc vàng hung, khuôn mặt điển trai cùng dáng người chuẩn, hẳn sẽ là một người yêu tốt, một người chồng có trách nhiệm với gia đình.
Còn hầu hết là.... những tiếng hét kêu trời kêu đất, tiện thể được tập thể dục lộn nhào buổi sáng, chắc chắn tinh thần cũng vì đấy mà hoảng hồn cả ngày.
Băng bây giờ, thật sự muốn nhảy xuống đường. Đi với người này một lần, có nguy cơ bị thù hằn rùi sát hại là rất cao.
Đang viễn cảnh ra mình đi lên cõi trời như thế nào, chiếc xe đột nhiên dừng lại, cô lao về phía trước vào đập đầu vào.... đầu xe , kêu một cái rõ to.
Biết sẽ như thế này, Tùng đã sớm nhảy xuống xe, một tay giữa cho khỏi bị đổ. Thành Nguyên đang ở trên kia, để anh mà thấy Băng ôm Tùng thì ngày này năm sau nhà họ Đặng sẽ có đám giỗ.
Vì trách nhiệm cao cả của con một, anh đành phải hy sinh cô thôi.
Băng xoa xoa đầu, nhanh chóng xuống xe, thật sự chỉ muốn đá cho cái người kia vài phát, cô uất ức mà chết mất thôi.
Không được! Cô là con gái duy nhất, không thể để ác quỷ dụ dỗ mà gây tội ác được.
Với ý nghĩ hùng hồn ấy, chẳng để ý phía trước là cái gì, Băng tự hào lao tới, vừa hay đập đầu vào cánh cổng trắng tranh nhã.
Niềm tự hào của cô bỗng chốc mà vỡ tanh tành ra từng mảnh.
Đang xót xa ngồi dậy, đôi mắt đang mờ đi với những ngôi sao bay quanh lập tức được thức tỉnh hoàn toàn bởi một giọng nói trầm ấm khá quen thuộc.
- Em ổn chứ?
Thành Nguyên quỳ một chân xuống, khẽ chạm vào vết đỏ ở trán cô, đôi mắt tím ôn như, chứa đầy sự cưng chiều. Tùng thề, nếu bây giờ ai bảo anh đây là sự thật thì anh sẵn sàng khâu miệng người đó lại.
Sau một đêm, thủ lĩnh có thể thay đổi nhanh như vậy được ư?
Đang đứng hình trong gió, Tùng liền giật thót tim vì bị ánh mắt nào đó nhìn cảnh cáo. Anh liền giả ngây quay đi ngắm trời ngắm mây, mồ hôi đã bắt đầu chảy xuống trán.
Đừng như vậy chứ, anh đâu có cố ý?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!