Thấy ánh mắt của hai người đang có tật giật mình kia, Tùng cười khẩy một cái vô cùng khinh khỉnh. Ngoài Thành Nguyên, thì anh cũng sở hữu được nụ cười băng lãnh đến rợn người đó, và cùng đem ra dùng với Duy Khang
- chàng Hội trưởng kính mến.
Kiều Linh hấp tấp đứng dậy, nét mặt vương chút ngại ngùng. Còn Duy Khang, anh chậm rãi chống tay xuống sàn nhà, đứng lên rồi nhìn thẳng vào đôi mắt giễu cợt của Tùng, giọng nói có vẻ như trách móc người đã phá hoại giây phút hạnh
-phúc của mình.
- Có chuyện gì?
Thong thả đút tay vào túi quần, Tùng nói với Duy Khang nhưng ánh mắt anh lại dán trên nét mặt của Kiều Linh, với vẻ vô cùng thích thú.
- Anh Nguyên nhờ tôi chuyển lời tới Hội Trưởng, không biết giữa cậu và Hải Băng có quan hệ gì nhưng nhớ rằng, hiện tại em ấy là bạn gái của anh Nguyên vì vậy, nếu muốn sống thì hãy tránh xa ra.
Giờ lại đến Duy Khang cười khẩy.
Cái chất giọng du côn này khiến anh phát tởm. Anh cũng đang muốn xem, nếu đấu nhanh, anh sẽ thắng hay tên đại ca khét tiếng kia.
Nhưng anh chưa lên tiếng, thì đã có người nói thay.
- Xin lỗi nhưng, anh Khang và Hải Băng là bạn thân, cho nên...
- Anh không hỏi em
- Tùng cắt ngang lời của Kiều Linh, cũng như gián tiếp khiêu khích Duy Khang.
- Thứ nhất, như Linh đã nói, tôi và Hải Băng là bạn thân, cho nên sẽ không thể làm theo lời vị đại ca kính mến của anh được. Thứ hai, tại sao người tên Nguyên đó không trực tiếp đến gặp tôi mà lại nhờ người chuyển lời, phải chăng...?
Duy Khang bỏ lửng câu nói, nhưng chắc ai cũng hiểu ý anh muốn ám chỉ ở đây là gì. Tuy anh tỏ ra khá nhã nhãn và lịch thiệp, nhưng lời nói cũng chẳng khác Tùng là mấy. Thậm chí còn vạch ra hai vế rõ ràng để đáp lại câu nói của anh, thì Duy Khang còn hơn Tùng khá nhiều về ngữ điệu.
Và hơn hết, câu nói của anh, chính là lời mới tuyên chiến.
Không bất ngờ cho lắm, Tùng buông tay khỏi túi quần, vẻ mặt như dãn ra, rất khó để đối phương hiểu rốt cuộc anh muốn gì. Và cả người đã nhờ anh chuyển lời muốn gì.
- Vậy cậu muốn tuyên chiến với sao, oắt con? Được thôi! Rất sãn lòng.
Cười đắc thắng một cái, Tùng xoay người bước đi, bỏ lại phía sao một người đang bốc hoả vì tức giận. Nhưng dù gì Duy Khang cũng kém Tùng một tuổi, à không, phải là kém Thành Nguyên một tuổi nên cũng khó để đối đáp lại được. Vậy thì trong cuộc chiến này anh sẽ hạ gục những tên kiêu ngạo đó.
Chợt Duy Khang sững lại, anh tuyên chiến thế này là vì mục đích gì?
Duy Khang từ từ liếc sang Kiều Linh, nhỏ dang đi dọn dẹp lại đống sách vương *** dưới sàn nhà, khá vô tư với những gì vừa xảy ra. Anh thở phào, chỉ như vậy mà anh đã không kìm lòng được lòng rồi sao?
'' Huỳnh Duy Khang, mày đúng là thằng tồi tệ! ''
...
Trong khi đó, loay hoay ở căn bếp khá lâu, Hải Băng cũng đã hoàn tất món mì ý mà cô tần ngần mất gần nửa tiếng trước tủ lạnh nhà Thành Nguyên để chọn. Những sợi mỳ được tưới nước sốt cà chua khá bất mắt, hương thơm lan toả ra khắp căn phòng, khiến vài người hầu đang làm việc phải ngoái lại nhìn.
Với lọ tương ớt để trên bàn , Hải Băng nhìn nó bằng ánh mắt vô cùng quái dị
- ánh mắt mà chẳng ''bà nội trợ'' nào có. Nó giống như đang định bỏ.... thuốc độc vào vậy.
- Woa! Không ngờ em giỏi như vậy đó!
Không biết từ lúc nào, Thành Nguyên đã đi xuống rồi.... vòng tay ôm qua eo của Hải Băng, buông lời khen cho thành quả gần ba tiếng của cô nàng, trông hai người họ bây giờ chẳng khác nào một cặp
-vợ
-chồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!