Chương 49: Mỏ muối tinh

"Ui…" Ngô Nặc ôm chân trái, đau đến hít ngược mấy lần, chỉ một thoáng, y đã trân mắt nhìn chân mình sưng thành cái bánh bao, là cỡ đặc biệt lớn.

Y cắn chặt răng, nhẹ di động chân trái, lại dùng tay xoa chỗ bị thương, xác định không ảnh hưởng đến xương, trong lòng mới thấy đỡ hơn. Thầm nói một tiếng xui xẻo, Ngô Nặc ngẩng đầu đánh giá tình hình xung quanh.

Trên vách đá xung quanh hang động mọc đầy rêu màu vàng non cùng với nấm huỳnh quang màu gạo, chỉ ánh sáng của một cây nấm huỳnh quang vô cùng ảm đạm, nhưng sinh trưởng thành mảng thành mảng, lại là trong một hang động không chút ánh sáng, ánh sáng tụ lại đủ để Ngô Nặc mơ hồ nhìn được tình huống xung quanh.

Đây là một động đá vôi to lớn, cửa động y vừa rơi xuống, cách mặt đất khoảng hai ba chục mét, may mà ở cửa động mọc nhiều dây mây, trong quá trình rơi xuống, y nhiều lần túm được số dây mây này, giảm bớt tốc độ rơi xuống, nếu không cứ rơi thẳng từ miệng hang xuống như thế không thể nào chỉ bị trật chân đơn giản thế này, mà có khả năng ngã thành cái bánh thịt luôn, vì phần đáy hang là một loại tinh thể không biết tên màu đỏ sậm, cứng chắc dị thường, không có một cọng cỏ.

Trong quá trình rơi xuống, Ngô Nặc trừ bị trật chân trái, toàn thân trên dưới cũng bị cọ nhiều chỗ.

Lần này y ra ngoài cùng Bạch, không nỡ mặc bộ đồ lúc xuyên từ hiện đại tới, vì bộ đồ đó chất lượng vốn đã không tốt, lại còn may vá thêm nhiều mảnh, đâu đâu cũng là miếng vá, nếu lại làm nát thêm chút, thì không cách nào vá được nữa. Tuy trên hệ thống không phải không mua được áo sơ mi quần dài, nhưng giá tuyệt đối không phải trong phạm vi Ngô Nặc hiện tại có thể thừa nhận, càng khỏi nói đến hiện tại y còn đang mắc nợ, một tích phân cũng hận không thể tách làm hai để dùng, làm gì có dư tiền mua quần áo mới?

Hơn nữa, đại vu đã nói với y rồi, bảo y tạm thời đừng để lộ thân phận kẻ ngoại lai của mình trước mặt bộ lạc khác.

Bộ quần áo vừa nhìn đã thấy được là "khác với mọi người" kia, Ngô Nặc đương nhiên không thể lại mang ra ngoài rêu rao dạo phố.

Cho nên lần này ra ngoài, y cũng mặc đồ da thú.

May là da bộ lạc Trường Hà thuộc rất tốt, sau khi cắt may thành quần áo, mặc trên người tuy xúc cảm không nhẹ nhàng thoải mái như vải cotton, nhưng cũng không đến mức quá khó chịu. Nhưng chỗ mà "áo lót" da thú và quần cụt da thú (bản cải thiện mà Ngô Nặc cường liệt yêu cầu) có thể che thật sự có hạn, tay chân Ngô Nặc đều lộ hết ra ngoài, vừa rồi lúc rơi xuống, không thể tránh bị dây mây cọ trúng, không ít vết thương rách da chảy máu.

Ban đầu Ngô Nặc còn không cảm thấy những vết thương này đau đớn gì, nhưng không bao lâu, những chỗ vết thương tiếp xúc với mặt đất đột nhiên truyền tới cảm giác đau bén nhọn.

"Chuyện gì nữa đây?" Ngô Nặc hít ngược một hơi, kiểm tra vết thương một lượt, những vết thương vốn không có vấn đề gì, có vài chỗ sau khi rời khỏi mặt tinh thể, cảm giác đau rõ ràng giảm nhẹ rất nhiều, "Lẽ nào là vấn đề của những tinh thể này, lẽ nào nói chúng có độc? Má ơi, không phải xui xẻo thế chứ?"

Ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, Ngô Nặc vội lấy một mảnh tinh thể nhỏ ở bên chân, nói với hệ thống: [Hệ thống, nhanh lên, giúp tôi tải một mảnh tinh thể này lên xem thông tin giao dịch.]

Ngô Nặc vừa dứt lời, hệ thống đã trừ đi phí tải lên tương ứng, còn hỏi: [Thông tin giao dịch đã tải lên, ký chủ có muốn vào khu giao dịch không?]

Ngô Nặc nhìn phần giới thiệu đơn giản về tinh thể được phản hồi lại trên giao diện thao tác hệ thống, mắt suýt nữa rơi ra, số khoáng tinh này căn bản không phải vật chất có độc, mà là muối tinh, muối tinh thiên nhiên hàm lượng muối cao đến 99%!

Ngô Nặc cầm một miếng vụn nhỏ lên liếm một cái, rất mặn, hơn nữa mặn vô cùng thuần, hoàn toàn không giống như muối thô của bộ lạc Trường Hà, còn mang theo một vị đắng, sau khi bỏ vào thức ăn tuy không rõ ràng, nhưng nếm kỹ vẫn có thể nếm ra vị đó. Như bọn Bạch đã ăn quen rồi thì được, sẽ không cố ý chú ý vị đạo đó, nhưng Ngô Nặc ăn không quen, trong miệng luôn có cảm giác như đồ ăn khét, món ăn tám phần cũng chỉ có thể làm được năm sáu phần.

Phải biết, trong các hệ món ăn của đất nước ăn vặt, tuyệt đại bộ phận không rời được muối, cho dù vì khẩu vị tám tỉnh lớn bất đồng, nhưng muối phải nêm vào bao nhiêu, cũng chỉ khác biệt ít nhiều, ít có món ăn nào hoàn toàn không cần thêm muối.

Quê của Ngô Nặc cũng được, tỉnh thành sau đó cũng được, đều thuộc khu vực có khẩu vị nặng, nhiều dầu nhiều muối nhiều ớt, tuy từ góc độ dưỡng sinh học hiện đại có trở ngại đối với sức khỏe, nhưng Ngô Nặc ăn đã hơn mười, hai mươi năm, nhất thời thật sự không cách nào thích ứng với khẩu vị thanh nhạt.

Có điều muối của bộ lạc Trường Hà lúc nào cũng có một vị đắng, bỏ ít một chút còn có thể không quá rõ ràng, nếu bỏ nhiều, vậy vị đắng đó ăn vào miệng thật sự rất khó chịu.

Hiện tại tìm được muối có độ thuần cao như thế, Ngô Nặc quả thật sắp cao hứng điên rồi, cũng không sợ mặn, liếm láp mấy phát, mắt lóe sáng tự vui nói: "Không ngờ ông cũng có lúc may mắn, ở đây có nhiều muối tinh như thế, bây giờ không còn cần phải nén giận bộ lạc Mục Nguyên nữa!" Tìm được một mỏ muối tinh lớn như thế, thịt sấy, cá khô, đồ chua, đồ mặn, đồ muối vân vân còn xa nữa sao? ~(≧▽≦)/~

Hệ thống hình như ghét thấy vẻ đắc ý của ký chủ ngốc, lập tức bắt đầu công bố nhiệm vụ mới:

[Chuỗi nhiệm vụ khám phá:

Nhiệm vụ 9: Tìm kiếm khoáng mỏ muối tinh.

Phần thưởng nhiệm vụ: 1000 tích phân, một phần thịt kho tàu bí chế.

Nhiệm vụ 10: Giết chết diêm giáp trùng.

Phần thưởng nhiệm vụ: Mỗi khi giết được một con diêm giáp trùng thưởng 5 tích phân, tính tổng mỗi khi giết được 100 diêm giáp trùng, thưởng một lọ sốt chiên nướng bí chế.

Nhiệm vụ 11: Khai thác mỏ muối tinh.

Phần thưởng nhiệm vụ: 1000 tích phân, cung tiễn nỏ bằng gỗ x1]

Nhiệm vụ một và nhiệm vụ ba cơ bản coi như tặng điểm, nhưng nhiệm vụ thứ hai, diêm giáp trùng là cái quỷ gì, hệ thống mày ra đây, bàn nhân sinh coi (╯‵′)╯︵┻━┻.

Ngô Nặc không đợi được âm thanh của hệ thống, lại đợi được một trận sột soạt sột soạt khiến người ta rợn tóc gáy…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!