Chương 47: Bay lượn

To lớn.

Ngô Nặc nhìn trạng thái thứ ba của Bạch, cảm giác đầu tiên chính là to lớn.

Hình thú của thú nhân bình thường lớn hơn hình thú của động vật phổ thông một đến hai lần, mà hình thú của Bạch còn lớn hơn thú nhân bình thường một chút, chiều cao một mét bảy lăm của Ngô Nặc còn chưa cao bằng chi trước của hắn, ước chừng tính từ vai chắc gần bốn mét, lúc ngửa đầu cả thân thể cao trên năm mét, chiều dài vượt qua mười mét, một bên cánh hoàn toàn sải ra độ dài vượt qua ba mươi mét, hai bên cánh màu bạc đồng thời sải ra, khiến người ta lập tức có cảm giác mặt trời bị che phủ.

Dưới hình thái dực hổ, da lông của Bạch cũng hoàn toàn khác với hình thái ấu miêu, cho dù đều là màu bạc, nhưng lại có thêm vằn đen quẩn quanh toàn thân, thậm chí trên trán còn hình thành một phù văn hình "hỏa" đặc biệt, mắt hổ băng lam lạnh lẽo thú tính phối với một cặp răng nanh trắng tuyết sắc bén, điểm thêm vô số khí chất hung hãn.

Cự thú tiền sử cũng chẳng qua là thế này.

Trời ạ, hàng này còn là mèo con tối qua bị y gãi da bụng đến mức rên hừ hừ không?

Đợi thấy rõ hình thái dực hổ của đại miêu, Ngô Nặc cảm thấy chân hơi mềm đi, vô thức lùi lại mấy bước, không chú ý đến cục đá dưới chân, bị trật một cái, trọng tâm nghiêng đi, thân thể đổ về sau.

Ngay lúc Ngô Nặc cho rằng mình sẽ bị ngã cho mông nở hoa, trên eo chợt siết chặt, Ngô Nặc chỉ kịp nhìn thấy trên eo mình có thêm một cái đuôi lớn trắng đen đan xen, bên tai tiếng gió vù vù, lúc hoàn hồn, y đã ngồi ổn trên lưng của "cự thú tiền sử", thoáng cái được biển lông vây lấy.

Ngô Nặc vô thức túm lông cự thú, xúc cảm vô cùng mịn nhưng lại có thêm cảm giác lành lạnh, hoàn toàn không mềm mại như trạng thái mèo con. Sờ đi sờ lại da lông Bạch mấy lần, tiểu tâm can đập bình bịch của Ngô Nặc dần yên tĩnh lại, sau đó từ trên lưng Bạch cúi nhìn xuống dưới, khi thấy các thú nhân và thuần nhân như lâm đại địch, một cảm giác tự hào và hưng phấn cứ thế trào lên__

Không hổ là đại miêu nhà y, quả thật không thể khốc huyễn hơn ~(≧▽≦)/~.

Lưng Bạch rất rộng, Ngô Nặc cẩn thận điều chỉnh động tác của mình, tìm chỗ tương đối bằng phẳng, khoanh gối ngồi lên.

"Ngồi vững chưa?" Bạch phun ra tiếng người, âm thanh trầm hơn lúc ở hình người nhiều, có cảm giác như tiếng chuông.

"Ngồi vững rồi!"

"Ôm chặt tôi, cẩn thận rớt xuống." Bạch không biết thú nhân khác dùng hình thú chở người có cảm giác gì, hắn cảm thấy mình căng thẳng muốn chết, còn căng thẳng hơn cả tiểu sứ thần đang ngồi trên lưng mình, chỉ sợ không cẩn thận làm tiểu sứ thần rớt xuống.

Nhưng, trong căng thẳng, còn có hưng phấn vô cùng__ tiểu sứ thần ngồi trên lưng hắn nha ︿( ̄︶ ̄)︿.

Bạch ngẩng đầu nhìn thái dương đang chậm chạp dâng lên cùng trời xanh trong vắt không thấy gợn mây, trong lòng bất giác sinh ra cảm giác hào khí, hắn nhất định phải mang tiểu sứ thần bay tới bầu trời cao nhất xa nhất, hắn muốn để tiểu sứ thần biết, hắn là thú nhân lợi hại nhất thế giới này, không ai bằng!

Trong vô thức, tần suất lay động của cái đuôi thô dài sau lưng Bạch càng lúc càng nhanh.

"Ừ!" Ngô Nặc hơi nghiêng người tới trước, ôm chặt cổ Bạch.

Bạch dùng đuôi xác định một chút, Ngô Nặc quả thật đã ngồi rồi, hắn mới chậm rãi đi, bất luận là thú nhân hay thuần nhân đứng trước mặt hắn, đều như miếng bọt tách biển tự động nhường ra một con đường.

Chỉ thấy Bạch càng đi càng nhanh, đi nhanh dần biến thành chạy chậm, từ chạy chậm biến thành chạy nhanh, sau khi lao đi như ngân quang ngàn mét, hắn dùng sức vỗ cánh, tứ chi chậm rãi rời khỏi mặt đất, chớp mắt đã bay lên cao hơn trăm mét.

Quá trình Bạch chạy lấy đà và tăng tốc bay lên vừa rồi tròng trành kịch liệt, Ngô Nặc bất giác nhắm mắt lại, đợi lúc này cảm giác bình ổn rồi, gió lạnh không ngừng lướt qua mặt, Ngô Nặc mới mở mắt ra__

Bộ lạc Trường Hà đã rơi lại rất xa sau lưng, mơ hồ còn có thể thấy người trong bộ lạc hưng phấn vẫy tay tạm biệt họ, bên tai đặc biệt nghe được từng tiếng thú gầm và hoan hô kích động, nhưng, rất nhanh, bóng dáng và âm thanh họ đã dần trở nên mơ hồ, nóc lều nóc nhà loạn tung trong bộ lạc trở thành điểm đen nhỏ, dần biến mất khỏi tầm mắt.

Con sông chảy quanh bộ lạc Trường Hà không nhanh không chậm lưu chuyển, nhìn từ trên không xuống, cứ như một đường nổi màu trắng uốn lượn quanh co, khảm giữa rừng và thảo nguyên.

Mặt trời mới lên rọi xuống những tia sáng cam ấm áp, giữa rừng cây đại thụ cao tận trời luẩn quẩn sương khí, giữa sương mù, vô số chim chóc cao giọng hòa tấu, hội tụ thành một chương nhạc vô cùng mỹ diệu, đủ để chấn động và tẩy rửa linh hồn.

Đầu kia con sông, vạn dặm bình nguyên không thấy biên giới, mùa thu đã qua một nửa, cỏ đã hơi phiếm vàng, từ xa bất chợt truyền tới một tiếng ầm ầm, phá tan yên tĩnh của thảo nguyên. Chỉ thấy một nhánh đại quân di dời do vô số động vật tổ thành, kèm với tiếng ầm ầm, từ phương xa đến đây, di dời tới phía nam xa xôi mà ấm áp.

Đội ngũ di dời này thật sự quá mức hỗn tạp, có dê ôn thuận nhất, có rồng sừng hung hãn nhất, có thú lí lạp con chỉ nhỏ như nắm tay, cũng có những con long thú cỡ lớn nặng đến mấy chục tấn. Suốt quãng đường, không biết có bao nhiêu bộ tộc nhân loại đánh chủ ý lên chúng, nhưng đối diện với thú triều quy mô như thế, dù là bộ lạc cường đại, nhiều lắm cũng chỉ dám tấn công mấy con đi riêng lẻ. Nếu dẫn đến thú triều bạo động, đừng nói bộ lạc bình thường, cho dù bộ lạc siêu cấp cũng ăn không tiêu.

Đối mặt với cảnh tượng di dời chấn động cấp sử thi này, trong lòng Ngô Nặc chỉ có hai chữ: má ơi.

Trời ạ, thế giới này cư nhiên còn có khủng long! Quả thật không khoa học!

Đại khái bị cảnh tượng trước mắt lay đến, Bạch chợt gầm vang, tiếng hổ gầm cao vút tràn đầy ý khiêu chiến lập tức kinh động mấy con bự trong thú triều, thoáng cái, đủ loại tiếng gầm không dứt bên tai, sắc bén gần như có thể đâm lủng màng nhĩ.

Ngô Nặc chỉ kịp nghe Bạch nói với y "ngồi vững", thì trước mắt đã hoa đi, khi hoàn hồn lại, Bạch đã bay phía trên thú triều, như bậc thầy lướt qua đầu một đám khủng long ăn thịt cỡ lớn, Ngô Nặc ngồi trên lưng Bạch, cũng cảm thấy được uy áp của kẻ săn mồi cấp đỉnh, cùng với hơi thở phẫn nộ nóng hổi của chúng, dọa y dùng cả tay chân túm chặt lưng Bạch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!