Thì ra đây chính là gạch à! ← Mọi người bộ lạc Trường Hà.
Mẹ ơi, đây còn là gạch sao? ← Ngô Nặc.
Cũng khó trách Ngô Nặc lại có cảm khái như vậy, vật hỗn hợp siêu dính sau khi nung thành gạch, bề ngoài hiện màu chàm, trơn mịn như ngọc thạch, dưới ánh sáng mặt trời nhìn từ đằng xa, còn mơ hồ có thủy quang lưu động, tựa như thanh ngọc.
Ngói mỏng hơn gạch, sau khi nung ra cảm giác long lanh càng mạnh, dưới mặt trời tỏa ra một tầng sáng màu xanh nhạt, nhìn từ xa tựa như lưu ly.
Có thú nhân ôm miếng ngói từ lò ra, trực tiếp ngẩn người nhìn, hoàn toàn không chú ý dưới chân có cái gờ, bị vấp nghiêng cả người, miếng ngói trên tay thoáng cái bay ra, thú nhân bị dọa đỏ bừng mặt, chân nhũn ra thuận thế ngã bệt xuống đất, cùi chỏ gần như đồng thời chạm đất với miếng ngói, sau đó nện mạnh xuống đất.
Xong rồi, trong đầu thú nhân chỉ còn một vùng trắng xóa, trong lòng phiền não chết luôn, nhưng, tiếng nứt vỡ trong dự liệu không xuất hiện, ngược lại cùi chỏ bị cấn phát đau, thú nhân vô thức nhìn sang chỗ đau, chỉ thấy miếng ngói bốn góc xanh như lưu ly hơi lún xuống đất, hoàn chỉnh vô khuyết "cắm" trong đất, vẫn còn hơi phát sáng dưới mặt trời.
Mấy miếng ngói khác tiếp xúc thân mật với đất đá, không một ngoại lệ, đều bình yên vô sự.
Xem ra độ cứng của miếng ngói xinh đẹp dễ vỡ hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của tất cả mọi người, bao gồm cả Ngô Nặc.
Ngô Nặc không ngờ đất dính sau khi trải qua nung chế, độ cứng cư nhiên trở nên "đáng sợ" như thế, y bước vội sang, nhặt một miếng ngói lên, cảm giác đầu tiên khi cầm vào tay là hơi nặng và lạnh, vì lúc làm phôi công nghệ thô sơ lại thêm kỹ thuật không thành thạo, nhìn gần, bề mặt miếng ngói không trơn mịn như trong tưởng tượng, nhưng khi sờ lại có xúc cảm mịn như ngọc thạch, nhẹ gõ lên, lập tức phát ra tiếng coong coong thanh thúy như kim loại. Âm thanh này chỉ có ngói thượng đẳng nhất mới có.
Ngô Nặc lấy ra con dao hoa quả hiệu hệ thống luôn mang bên người nhẹ rạch lên trên một cái, không lưu lại bất cứ dấu vết nào, y dần tăng thêm sức, cho đến khi dùng phải bảy phần sức, mũi dao sắc bén mới để lại một đường trắng nhạt trên miếng ngói.
Dao hoa quả hiệu hệ thống là thép nguyên chất tạo ra, vô cùng sắc bén, bình thường với lực độ này đủ để đâm mũi dao vào ba phân, nhưng lại chỉ có thể để lại một vết tích nhạt trên miếng ngói dễ vỡ, không tổn hại đến miếng ngói.
Miếng ngỏi mỏng manh cũng có thể đạt tới trình độ này, vậy những viên gạch dày nặng thì sao?
Ngô Nặc bảo một thú nhân ôm viên gạch lại cho mình, sau khi nung qua, kích cỡ viên gạch hơi co lại so với ban đầu, nhưng trọng lượng gần như không có biến hóa. Bản thân "vật hỗn hợp siêu dính" đã có trọng lượng lớn hơn đất dính, gạch nung ra cũng cực nặng tay, một viên phải gần sáu mươi cân, nhìn riêng bề ngoài, căn bản không nhìn ra nó lại nặng như thế.
So với miếng ngói như lưu ly, gạch xanh đen dày nặng nhìn gần hầu như không nhìn ra màu ngọc, nhưng so với những viên gạch bình thường, lại có thêm cảm giác như men sứ, xúc cảm trơn lạnh, có thể so với ngọc thạch chưa điêu khắc.
Ngô Nặc cong ngón tay lại gõ mấy cái lên bề mặt, tiếng vang khác với viên ngói phát ra, âm thanh đục nặng hơn miếng ngói, có cảm giác dày nặng.
Ngô Nặc lại dùng dao hoa quả rạch mạnh lên trên, trực tiếp dùng mười phần lực, nhưng không để lại chút vết tích nào trên viên gạch. Ngô Nặc rất muốn thử nếu dùng con dao này đâm mạnh vào viên gạch, có thể để lại bao nhiêu dấu vết trên nó. Nhưng dù sao cũng luyến tiếc dao hoa quả bảo bối của mình, y quay đi nhặt một cục đá có góc nhọn rõ rệt thử xem, kết quả cục đá dưới lực va chạm lớn, góc nhọn bị bể, bề mặt viên gạch lưu lại một tầng bụi mỏng, Ngô Nặc dùng tay phủi bụi, viên gạch bên dưới ngay cả một chút xíu ảnh hưởng cũng không có.
Đại vu kiến thức uyên bác, sau khi thấy Ngô Nặc thử nghiệm, cũng bất giác chậc chậc tán thưởng.
"Vu Nặc, bộ lạc Viêm Hoàng các con đều dùng loại gạch ngói này xây nhà sao?" Đại vu hiếu kỳ hỏi.
Ngô Nặc lắc đầu cười nói: "Đương nhiên không phải, bộ lạc của con không có nơi được trời ưu ái như vùng đất tử vong, chỉ có thể dùng đất dính bình thường nhất nung gạch ngói, độ cứng thua xa gạch xanh này."
Đại vu ngẫm nghĩ, nói: "Lúc ta ra ngoài lịch lãm, từng thấy một vài bộ lạc siêu cấp dùng gỗ làm thuẫn, chống đỡ kẻ địch tấn công, con nghĩ chúng ta có thể dùng đất dính của vùng đất tử vong chế tạo thuẫn không?"
Ngô Nặc không thể không thừa nhận, giữa người và người thật sự tồn tại khác biệt, loại khác biệt này, không phải hoàn cảnh sinh trưởng của bạn tiên tiến hơn người ta thì có thể thay đổi được, mà là khác biệt giữa trải nghiệm ánh mắt cùng thân phận địa vị tạo ra.
Y vừa rồi chẳng qua chỉ đang nghĩ, có lẽ có thể thử dùng loại đất dính này chế tạo nồi chén đồ dùng, đại vu thì đã nghĩ đến dùng đất dính này chế tạo thuẫn, tăng thêm năng lực chiếc đấu phòng vệ cho các chiến sĩ bộ lạc.
Cao thấp thấy ngay.
Có một thoáng, Ngô Nặc cảm thấy ở một góc nào đó sâu trong nội tâm mình hình như bị cái gì lay động mạnh một chút, lâu dần, trong tư tưởng dư dả an ổn hình như đã có thêm gì đó, nhưng cảm giác này chớp mắt đã biến mất, Ngô Nặc căn bản không kịp thời ngẫm kỹ.
Cho đến rất lâu sau, y mới biết, lúc đó, thứ tiến vào nội tâm y, là hạt giống có tên dã tâm.
"… Có lẽ không có vấn đề gì, lần sau khi nung có thể thử xem."
Đại vu lớn tuổi thành tinh, gật đầu, tiếp theo lại nghĩ đến hội giao dịch sắp tới, nói với Ngô Nặc: "Có lẽ, chúng ta cũng có thể thử nung một vài dây chuyền xinh đẹp, đến lúc đó để A Văn bọn họ đeo theo đi tụ hội, khẳng định sẽ có rất nhiều thú nhân giống cái thích."
Yêu cái đẹp là thiên tính của nhân loại, cho dù là thổ dân nguyên thủy áo không đủ che thân cũng không ngoại lệ, mà giống cái thì càng như thế.
Quanh vùng bộ lạc Trường Hà, bất luận là thuần nhân hay thú nhân đều thích dùng xương, đá, lông vũ xinh đẹp và vảy các kiểu xâu thành dây chuyền đeo trên cổ, càng đẹp càng dễ thu hút ánh mắt của khác phái.
Mà những bộ lạc siêu cấp đại vu từng đi qua, vật liệu họ dùng để xâu dây chuyền càng thêm phong phú, dây chuyền xâu ra cũng đẹp hơn, trong chợ phiên bộ lạc thậm chí còn có người chuyên bán dây chuyền, ở những nơi đó, dây chuyền không chỉ đại biểu tài phú còn đại biểu thân phận địa vị, có đôi lúc, một sợi dây chuyền xinh đẹp có thể đổi lấy một thậm chí mấy nô lệ bình thường, giá trị không thể nói không cao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!