Chương 43: Lại đi vay

Đã có bản vẽ lò gạch chính xác tỉ mỉ nhất, vật liệu nung gạch và xi măng thích hợp nhất cũng đã tìm được, gỗ các loại với đủ kích cỡ khắp núi có rất nhiều, theo lý mà nói tiến độ nên rất nhanh, nhưng tương phản, chuyện tiến triển một chút cũng không thuận lợi.

Nguyên nhân chỉ có một__ công cụ của bộ lạc Trường Hà thật sự không tiện dụng.

Công cụ bộ lạc gần như đều lấy đồ đá làm chính, không chỉ nặng nề còn cùn.

Dùng mấy cục đá đó mài ra công cụ đào lò, mọi người liều mạng làm việc, nửa ngày mới đào ra được một động nhỏ, theo tiến độ này muốn xây xong lò, không biết chờ đến ngày tháng năm nào, Ngô Nặc chỉ nhìn bọn họ làm việc thôi miệng đã nổi bọt nước.

Ngô Nặc nói đến cạn nước miếng, mới khiến đại vu nhượng bộ đồng ý cho họ dùng bùn ở vùng đất tử vong nung gạch xây nhà. Nhưng chuyện lại mắc kẹt ở khâu lấy vật liệu. Ngô Nặc muốn nhờ địa lợi, đào mương, dẫn đất dính ra, cố gắng tránh né khu vực đầy độc khí, nếu với kỹ thuật của trái đất hiện đại, tới hai học sinh tốt nghiệp trường Lam Tường, tùy tiện hai cái máy khai thác, một ngày là xong.

Nhưng bộ lạc Trường Hà không có Lam Tường càng không có máy khai thác, hoàn toàn dựa vào chiến sĩ thuần nhân dùng tay và đồ đá đào mương từng chút, tảng đá lởm chởm và đồ đá thô sần để lại từng vệt máu trên tay chân họ, từng bọt từng bọt máu, vết thương ngoài da không tính là gì, nhưng bọn họ ở lâu gần vùng đất tử vong, lực đề kháng có mạnh, cũng dễ bị độc khí ảnh hưởng, gần như mỗi ngày đều có chiến sĩ không chịu khống chế tự động tới cạnh đầm lầy, ý đồ nhảy xuống, còn không thì là không chút dự báo đột nhiên tấn công đồng bạn.

Cũng may Tinh đích thân tọa trấn, để mọi người giám sát hành động của nhau, một khi không đúng, lập tức ngăn cản, sau đó dời đến khu vực không bị độc khí ảnh hưởng, nghỉ ngơi xong mới tiếp tục làm việc. Nhưng, các chiến sĩ mỗi ngày đều chịu đủ giày vò về thân thể và tinh thần, tiến độ đào mương lại càng thêm chậm.

Cuối cùng chính là tìm gỗ.

Ngay từ đầu Ngô Nặc đã phái hơn nửa chiến sĩ đi thu thập gỗ, kết quả không ngờ Tinh nhanh như thế đã dẫn người tìm được địa điểm xây lò và đất dính thích hợp, nên phải phân phối nhân thủ lần nữa, số người dùng trong nhiệm vụ này ngược lại trở thành ít nhất.

Nhưng nhiệm vụ này cũng không hề nhẹ nhàng, cây trong Hắc Sắc sâm lâm vô cùng nhiều, dưới tình huống thiếu con người phá hoại và quấy nhiễu, những cây này đều vô cùng to lớn, cây lớn chọc trời sinh trưởng sớm nhất cắm rễ cực sâu, hút đi dưỡng chất nhiều nhất, phía trên lá cây che phủ mặt trời, khiến khu rừng trở nên tối tăm như ban đêm, như thế, ngược lại chúng đã hạn chế sự sinh trưởng của những mầm cây con, tăng mạnh quá trình mạnh sống yếu chết.

Do đó trong Hắc Sắc sâm lâm cây cối có thể trải qua mùa đông đáng sợ hết năm này đến năm khác, gian nan sinh tồn đều vô cùng thô to.

Trong rừng đi đâu cũng có thể thấy đại thụ to bằng mấy người ôm, cây nhỏ thì khá ít.

Nhưng cho dù là những cây nhỏ kia, dùng rìu đá chặt từng chút mài từng chút, một chiến sĩ thuần nhân để chặt ngã một cây phải tốn cả một tiếng, kéo cây về bộ lạc, giữ thân cây lại làm cột nhà xà ngang, cành cây thì chặt ra phơi khô làm củi, cả quá trình chậm đến mức có thể khiến kẻ nóng tính tức phát bệnh.

Ngô Nặc nhìn thời gian hệ thống mỗi ngày tận chức đếm ngược, các chiến sĩ liều mạng làm việc mà thanh tiến độ lại kẹt ở 15% chết sống không nhích lên một chút, y cho dù không nóng tính cũng sắp vội đến phát bệnh rồi.

Cứ tiếp tục như thế không được, cần phải kiếm chút công cụ thuận tay cho mọi người.

Con đường duy nhất chỉ có hệ thống.

Ngô Nặc gọi giao diện thao tác ra, thời gian này y lại lục lục bán vài thứ ở khu giao dịch tự do, đồng thời tiêu không ít tích phân, thông tin cá nhân cơ bản đã đổi mới hoàn toàn__

Họ tên: Ngô Nặc

Chủng loài: Sinh mạng trí tuệ cacbon cơ bản.

Giao dịch tệ: 12230

Giao dịch tích phân: 1805

Vật phẩm giao dịch: Không.

Giao dịch tệ ngược lại nhiều nhất, nhưng chỉ có 1805 điểm tích phân, căn bản không thể mua bất cứ công cụ hữu dụng nào từ hệ thống (╯‵′)╯︵┻━┻.

"Nhìn" mặt ký chủ ngốc sắp dính lại thành cục, hệ thống đúng lúc nhắc nhở: [Cho vay.]

Ngô Nặc đang có tâm sự, không nghe rõ, tùy tiện hỏi: [… Mày nói gì?] (Tiếng Hoa Hạ.)

Đại miêu mấy ngày nay luôn vì chuyện "một người một phòng ngủ" mà sinh hờn dỗi, khổ nỗi Ngô Nặc tâm ý đã quyết, hắn nói gì, Ngô Nặc cũng không nghe, còn xem hắn là trẻ con không hiểu chuyện dỗ dành, đại miêu tức giận mấy ngày nay không thèm để ý tới Ngô Nặc. Đã thế Ngô Nặc lại còn bận rộn muốn chết, tất cả tâm tư đều dồn lên nhiệm vụ, ngay cả ăn cơm cũng tùy tiện ăn cho qua, ban ngày nhọc tâm nhọc sức mệt nửa chết buổi tối ngã xuống giường là ngủ, làm gì còn dư tâm tư quan tâm cảm xúc của đại miêu, hơn nữa nếu nói về bản chất, Ngô Nặc cũng không phải là một người có tâm tư tinh tế.

Đại miêu giận dỗi mấy ngày, kết quả phát hiện Ngô Nặc căn bản không chú ý, hơn nữa mỗi tối lên giường là ngủ, gần hai ngày nay ngay cả nói cũng không nói gì với hắn, kết quả đương nhiên càng thêm giận. Hắn cũng biết giận chứ, cậu không để ý tôi tôi cũng không để ý cậu đâu! Đại miêu phẫn hận nghĩ.

Bạch đã quyết định chủ ý tối nay không để ý Ngô Nặc, cho dù có gãi da bụng cho hắn cũng không để ý!

Đại miêu lập trường kiên định nghe thấy Ngô Nặc hình như đang nói chuyện với mình, do dự một giây, hai giây, ba giây, bỏ đi, hắn đại nhân có đại lượng không tính toán với tiểu sứ thần, nếu tiểu sứ thần đã chủ động nói chuyện với hắn, hắn liền miễn cưỡng để ý đến y vậy ︿( ̄︶ ̄)︿.

"… Tôi không nói gì hết." Đại miêu nhắm mắt không lạnh không nóng vô cùng mất tự nhiên đáp một câu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!