Xây nhà mới là một chuyện rất tốt, nhưng, sau khi thủ lĩnh an bài giao phó xong, lập tức có người không cao hứng.
Người đầu tiên không cao hứng chính là Bạch, rõ ràng tiểu sứ thần là hắn nhặt về, là của hắn, nhưng ngày ngày lại quay quanh người khác, dựa vào cái gì?!
Bạch rất không cao hứng, nhưng đây là sắp xếp của thủ lĩnh và đại vu, cũng là tiểu sứ thần tự chủ động đề xuất, đối với bộ lạc cũng là một chuyện tốt, căn bản không có chỗ cho hắn nói "không", Bạch chỉ có thể một mình buồn bực không vui.
Có lúc, Bạch không khỏi nghĩ, nếu hắn có thể biến tiểu sứ thần nhỏ lại thì hay rồi, đi đâu cũng có thể mang y theo, rảnh rỗi có thể liếm liếm, tốt biết bao.
Đáng tiếc hắn chỉ có thể nghĩ nghĩ.
Có lẽ hắn nên hỏi đại vu, có loại vu dược nào có thể biến người nhỏ lại không.
Vu Nặc thấy đại miêu rũ tai cái đuôi thì uể oải lắc lư, biết hắn không cao hứng, nhẹ gãi cằm đại miêu, an ủi: "Đừng mất hứng, đợi nung gạch ra rồi, xây nhà mới cậu chắc chắn sẽ thích. Đến lúc đó xây một nhà bếp chuyên dụng, khi nấu cơm, không còn sợ mùi khói dầu tỏa khắp nhà nữa, còn phải làm một nhà xí, đỡ phải thả chút nước cũng phải vòng vào trong vườn. Nhà tắm cũng phải làm một cái, đợi trời lạnh thì có thể ngâm nước nóng trong nhà.
Nhất định phải làm phòng cất trữ lớn chút, để khỏi phải để con mồi cậu săn về trong nhà, còn có những rau quả bị hỏng gì đó, cả nhà đều là vị lạ. Hầm đất, đúng, đến lúc đó nhất định phải đào một hầm đất lớn chút, nếu mùa đông lạnh như cậu nói, có vài thứ nhất định phải bảo tồn trong hầm mới được."
Nếu về sau mua được đồ gì tốt từ hệ thống, cũng có thể bỏ vào hầm. Có hơi đáng tiếc là trước kia y sống ở phía nam, mấy năm không thấy được một trận tuyết, mùa đông khi lạnh nhất cũng có hai ba độ, căn bản chưa từng thấy qua giường lò của phía bắc, thỉnh thoảng nhanh chóng liếc thấy cũng là trên tivi căn bản không có ấn tượng gì, nếu không xây được thứ đó, cho dù mùa đông ủ trong nhà cũng thoải mái.
Ngô Nặc vốn dĩ đối với nhiệm vụ cưỡng chế này có chút bài xích, nhưng tự nói một hồi, cũng cảm thấy có chút mong đợi.
Từ sau khi mẹ y qua đời, ông già y hỏa tốc cưới vợ mới, có mẹ kế liền có cha dượng, đợi khi mẹ kế lại sinh thêm một đứa em trai, trong nhà triệt để không còn vị trí của y. Tốt nghiệp cơ sở xong thì ra ngoài làm công, hai ba năm nay đều thuê phòng bên ngoài, phòng trọ cũ kỹ chật hẹp đó trừ có điện nước ga không dột mưa ra, thật sự không tốt hơn nhà đại miêu bao nhiêu, không chỉ phải trả tiền thuê, còn phải tùy thời lo lắng tăng giá phòng, không cho thuê nữa.
Nhà trọ dù ở lâu thế nào cũng không thể tìm được cảm giác thuộc về như ở nhà.
Nằm mơ, Ngô Nặc cũng muốn có một căn nhà thuộc về mình.
Nhưng tại nơi tỉnh thành đó, tùy tiện một căn nhà hơn trăm mét vuông, không trên mấy chục triệu căn bản không mua được. Cho dù y có thể bày sạp bán kiếm không ít, bình thường lại tiết kiệm, muốn mua một căn nhà như thế, muốn có một căn nhà thuộc về mình ở tỉnh thành, trong hai ba năm ngắn ngủi căn bản đừng mơ tưởng.
Kế hoạch nguyên bản của Ngô Nặc là kiếm một mớ tiền, thuê một cửa hàng, làm ăn buôn bán, đợi chuyện buôn bán đi vào quỹ đạo rồi, sẽ chọn một căn nhà trả tiền cọc trước, sau đó từ từ trả nợ, tranh thủ trước hai mươi tám tuổi có một căn nhà mới thuộc về mình.
Không ngờ, một lần ngoài ý muốn, đã làm loạn tất cả kế hoạch của y.
Ngô Nặc càng không ngờ, vì lần ngoài ý muốn này, y có thể có căn nhà thuộc về mình sớm hơn, có một căn nhà hoàn toàn hoàn toàn thuộc về mình.
Từng viên gạch, từng căn phòng, đều do mình thiết kế, do mình xây nên, nghĩ thôi cũng là một chuyện rất có cảm giác thành tựu.
Ngô Nặc mắt sáng long lanh ảo tưởng tương lai, tiếp tục nói: "Đúng rồi, còn phải xây hai phòng ngủ lớn, à chỗ chúng tôi nơi ngủ gọi là phòng ngủ, đến khi đó chúng ta mỗi người một phòng."
Mỗi người một phòng!
Trước đó đại miêu nghe nghe còn cảm thấy có chút chờ mong, nhưng nghe đến câu sau này suýt nữa dựng lông.
Hắn mới không muốn tách khỏi tiểu sứ thần ngủ riêng! Cho dù có nhà mới cũng không muốn!
"Chỉ cần một… phòng ngủ." Đại miêu giơ vuốt mập lên, mặt mèo phồng bự, vừa nhìn chính là tức giận.
Đáng tiếc sóng điện não của Ngô Nặc căn bản không cùng kênh với hắn, "Tại sao chỉ muốn một phòng, nếu đã xây, chắc chắn phải xây hai phòng mới đủ, hai phòng hình như cũng hơi ít, lỡ sau này trong nhà có khách đến, không có phòng khách cũng không được. Đúng rồi, còn phải xây một phòng khách. Phòng khách cứ đặt ở giữa hai phòng ngủ đi…"
Đại miêu:… Chẳng muốn xây nhà mới nữa! (╯‵′)╯︵┻━┻
Ngô Nặc thấy đại miêu đột nhiên quay đi đưa mông mập vào mặt y, có chút khó hiểu, đang yên lành, sao đột nhiên lại tức giận thế?
Nhưng, đại miêu trước giờ đều rất ngoan, dỗ dỗ chắc không sao ngay.
Nhưng Ngô Nặc làm sao cũng không ngờ được, lần này đại miêu ăn cân sắt tâm, những chiêu số lúc trước dùng để dỗ đại miêu đều mất hiệu quả.
Sau đó, đợi Ngô Nặc chậm chạp phát hiện, đại miêu ngay cả cá cơm khô thích ăn nhất trước giờ cũng không ăn, mới ý thức được chuyện hình như không mấy giống với y nghĩ.
Bất mãn trừ đại miêu ra, còn có đội đi săn thuần nhân do Tinh lãnh đạo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!