Chương 37: Đoàn kết nhất trí 2

Đây là chuyện tốt!

Ngô Nặc lập tức đi qua đó xem thử, đợt khoai trắng được chọn đầu tiên ước chừng hai ngàn cân, để chúng nhanh chóng nảy mầm, Ngô Nặc không chỉ bảo người dùng tro thực vật trộn với bã phân ủ lên chúng, còn dùng da thú đã hư, lá chuối to rộng phủ lên chúng, bảo người mỗi ngày đúng giờ rẩy nước vào đống tro, tạo một hoàn cảnh nhiệt độ cao độ ẩm cao phì nhiêu cao cho chúng, thúc tiến chúng sinh trưởng nảy mầm.

Không phụ kỳ vọng, mới ba ngày ngắn ngủi, đợt giống này đã mọc mầm hết rồi.

"Tiếp tục phủ chúng lại, sáng ngày mai trồng xuống." Mầm vừa nhú còn rất nhỏ, rất dễ bị tổn hại, giống lớn thêm chút nữa khi trồng tỷ lệ sống sót sẽ càng cao. Giống nhìn như mảnh yếu, nhưng sức mạnh của chúng lại vô cùng to lớn, một khi gặp được hoàn cảnh thích hợp thức tỉnh phá kén, tốc độ sinh trưởng của chúng sẽ vô cùng kinh người.

"Dạ, Vu Nặc đại nhân." Những người vây xem thần sắc càng thêm cung kính, khoai trắng nảy mầm không phải chưa ai từng thấy, lúc trước khoai trắng họ đào ra ăn không hết đặt ở đó, hơn mười hai mươi ngày cũng sẽ mọc mầm như thế, nhưng hiện tại cư nhiên mới mấy ngày đã mọc ra rồi!

Không hổ là Vu Nặc đại nhân, thật lợi hại!

Đối diện với ánh mắt sùng bái sắp chảy nước của mọi người, Ngô Nặc cảm thấy mặt nóng lên, tìm cớ chuồn trước.

Đợi y đi rồi, thuần nhân giống cái bắt đầu chau đầu ghé tai: "Vừa rồi Vu Nặc đại nhân đỏ mặt đó, các cậu thấy không?"

"Thấy rồi, thấy rồi, thật đẹp!"

"Đúng thế, đúng thế, Vu Nặc đại nhân là người đẹp nhất tôi từng thấy!"

"Thật muốn cùng Vu Nặc đại nhân sinh con!"

"Đừng nằm mơ, Vu Nặc đại nhân sớm muộn cũng sẽ trở thành đại vu của bộ lạc, thân phận đại vu tôn quý bậc nào? Cho dù muốn sinh con cũng phải sinh với thú nhân giống cái, sao đến phiên chúng ta được?"

"Nhưng thú nhân giống cái lợi hại như thế, Vu Nặc đại nhân vừa lùn vừa gầy, còn không cường tráng bằng tôi, có thể thỏa mãn bọn họ sao?"

"… Chắc có thể đi, Vu Nặc đại nhân không phải biết vu thuật sao, tôi nghe nói đại vu bộ lạc Mục Nguyên có 8 thú nhân giống cái…"

"Lợi hại thế sao? Tôi nhớ lần trước khi nhìn thấy ông ta, ông ta còn già hơn cả đại vu của chúng ta mà! Tám thú nhân giống cái, ông ta tiêu hóa được hả?"

"…"

Ngô tiểu Nặc đã chuồn đi từ sớm, bỏ lỡ vấn đề dũng mãnh của nhóm phụ nữ, nếu y nghe được hình dung của những phụ nữ này dành cho mình, đảm bảo phun máu ngay __ Ông đây một mét bảy lăm so với lúc trước đã không lùn rồi được chưa, mấy người ai nấy cũng thật tốt, nữ cũng có thể cao đến một mét tám, tại tôi sao? (╯‵′)╯︵┻━┻

Cũng may Ngô Nặc không biết, y chuồn về nhà, trước đi nhà xí giải quyết vấn đề cá nhân một chút, sau đó lại ra tiếp tục luyện tập [Thể thuật căn bản] hiệu hệ thống.

Không sai, nhà xí.

Sau khi phổ cập tác dụng của phân bón cho mọi người, Ngô Nặc thuận tiện phổ cập khái niệm nhà xí cho mọi người, để mọi người có hiểu biết hình tượng trực quan nhất, y đặc biệt bảo các nam nô đào một hố lớn ở trong vườn gần nhà, lại đào một con dốc nghiêng trước cái hố, sau đó dùng trụ gỗ cao hơn một người vây lại nửa đoạn trước của dốc nghiêng, dùng vỏ cây và cỏ khô phủ lên đỉnh, trước cửa treo tấm da thú rách mở ra khép lại, một nhà xí thuần thiên nhiên của xã hội nguyên thủy đã ra đời.

Từ đó Ngô Nặc không cần mỗi sáng chạy khỏi bộ lạc đến chỗ rất xa để thả nước hoặc ngồi chồm hổm, càng không cần lo lắng nơm nớp sợ bị người nhìn thấy.

Bị đàn ông nhìn thấy không sao, dù sao đều là nam, nhìn cũng không ít đi miếng thịt nào. Sợ là sợ bị phụ nữ thấy, phụ nữ bộ lạc Trường Hà một chút cũng không biết dè dặt là cái gì, ai cũng thẳng đuột! Chuyện cũ thật không nỡ quay đầu nhìn, Ngô tiểu Nặc tỏ vẻ các em gái của thế giới nguyên thủy quá hung hãn, má ơi đã sắp có bóng ma tâm lý rồi.

Cho nên phổ cập chuyện nhà xí, rốt cuộc bên trong có bao nhiêu ý đồ lấy việc công làm việc tư, chỉ có mình Ngô Nặc biết.

Bộ lạc Trường Hà còn chưa nhìn thấy thứ nào mới lạ như vậy, chỉ có đại vu từng thấy qua nhà xí giống thế ở bộ lạc siêu cấp nào đó, đối với nó tán dương không ngớt. Đáng tiếc ông chỉ biết một ít, không biết người bộ lạc kia làm sao xử lý phân trong hố, nên không quảng bá ở bộ lạc Trường Hà. Hiện tại lại nhìn thấy, lập tức có cảm giác tỉnh ra, nói thẳng đợi sau này rảnh rỗi, cũng sẽ bảo người làm một cái.

Sùng bái và mô phỏng, là một thiên tính của nhân loại, thổ dân nguyên thủy cũng không ngoại lệ.

Sau khi mặt dày đi cọ nhà xí của Ngô Nặc mấy lần, mọi người đều cảm thấy không hổ là thứ chỉ có bộ lạc siêu cấp mới có, rất là thú vị, xôn xao quyết định đợi sau khi trồng khoai trắng, cũng sẽ đào một cái trong vườn nhà mình.

Dọn sạch phế vật trong bụng, Ngô Nặc ra khỏi nhà xí, cảm thấy cả người như nhẹ đi mấy cân, đi tới bên ruộng khoai, hít sâu một cái, duỗi lưng, gọi giao diện thao tác hệ thống ra, nhấn mở [Thể thuật căn bản] phía dưới ảnh của mình. Giao diện thao tác thay đổi, trước mắt Ngô Nặc có thêm một "người" giống y hệt y. Không chỉ tướng mạo, ngay cả chỗ rách trên quần áo cũng giống y khuôn, chỉ là mặt búp bê cứng đờ, thần sắc như khúc gỗ không nói không cười.

Lần đầu tiên nhìn thấy, Ngô Nặc bị "người" giống y hệt mình dọa giật mình, sau khi hệ thống giải thích mới biết, thì ra là một hình chiếu, hơn nữa chỉ có y thấy được.

"Ngô Nặc" bản hình chiếu làm động tác ôm quyền xong, liền bắt đầu bày động tác tiêu chuẩn thứ nhất, Ngô Nặc ngưng thần nín thở, trong đầu mặc niệm khẩu quyết tâm pháp theo bộ [Thể thuật căn bản], nghiêm túc học động tác của hình chiếu.

[Thể thuật căn bản] tổng cộng có ba mươi động tác, từ dễ đến khó, đơn giản thì rất dễ làm được, phức tạp cũng vô cùng phức tạp, đặc biệt là mấy động tác cuối cùng chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy vặn vẹo. Ngô Nặc tự nhận độ dẻo dai của thân thể mình cũng không tệ, nhưng mỗi khi làm đến những động tác phức tạp đó, y đều có thể cảm thấy xương cốt trên người mình kêu răng rắc. Nếu không phối hợp với khẩu quyết tâm pháp vận khí hít thở, căn bản không cách nào làm đúng động tác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!