Chương 35: Phân công

Ba quả nham cộng lại ước chừng 270g, Ngô Nặc lấy giá mỗi 100g 1000 giao dịch tệ bán cho Sheeta.

Giá giao dịch với Ngô Nặc tuy tiết kiệm được hơn 8000 giao dịch tệ so với hệ thống, nhưng tích phân lại phải tốn thêm 25000, hắn làm một nhiệm vụ cấp 3A cũng chỉ mới lấy được hơn 100000 tích phân, chỉ một phát là mất đi một phần tư, Sheeta không phải đau thịt bình thường.

Nhưng vì bệnh của em gái, Sheeta cũng lấy ra. Hơn nữa, nếu quả nham giống với quả đỏ thẫm, có thể tìm được hoàn cảnh sinh tồn thích hợp ở vị diện của hắn, chưa chắc không phải là một khoản đầu tư hồi báo cao.

Hôm nay Ngô Nặc thu hoạch phong phú, trừ nhận được một vố làm ăn lớn, quả chua chua, quả đỏ thẫm, dưa bán nguyệt đều bán được giá không tồi, thông tin giao dịch dưới ảnh 3D đã biến thành:

Họ tên: Ngô Nặc.

Chủng loài: Sinh mạng trí tuệ cacbon cơ bản.

Giao dịch tệ: 5230

Tích phân giao dịch: 4015

Vật phẩm giao dịch: Quần lót x2

Không ít giao dịch giả đều muốn dùng phương thức lấy vật đổi vật giao dịch với Ngô Nặc, cũng lấy ra và giới thiệu không ít thứ Ngô Nặc cảm thấy hứng thú, nhưng Ngô Nặc vẫn còn thiếu hệ thống một khoản nợ, mua hai cái quần lót cho đại miêu đã là cực hạn, làm sao nỡ đi mua đồ khác nữa?

Giao dịch với Sheeta xong, Ngô Nặc thoát khỏi hệ thống, mắt mở rồi nhắm, quảng trường huyên náo biến thành… ý, một bộ mặt mèo thật lớn.

"Cậu sáp lại gần thế làm gì?" Bốn mắt nhìn nhau, tiểu tâm can của Ngô Nặc đập mạnh hai cái, không vì gì khác, bị dọa đó mà. Mở mắt ra đột nhiên nhìn thấy cái mặt đầy lông sắp dán lên mình, bất cứ ai cũng khó mà bình tĩnh.

Đại miêu cũng giật nảy, có chút chột dạ nhích nhích sang bên cạnh, lặng lẽ liếm miệng hùng hồn nói: "Cậu đi lâu như thế, tôi lo lắng cậu gặp chuyện."

Ngô Nặc bất giác cười cười, xoa cái đầu của hắn nói: "Thần điện rất an toàn, sẽ không có chuyện gì. Này, đây là quà thành niên tôi tặng cậu."

Ngô Nặc cầm ra hai cái quần lót màu đen, kích cỡ lớn cũng phải gấp đôi cái y đổi với Sheeta lần trước.

Đại miêu cao hứng đến mức kêu ngao ngao vài tiếng, nhảy xuống giường, ánh bạc lóe sáng, biến thành hình người.

Mặt vẫn là gương mặt đó, cũng vẫn như trước soái đến bất cận nhân tình, nhưng, hình như thiếu đi gì đó?

"Cánh của cậu đâu rồi?" Ngô Nặc hỏi.

"Vụt" một tiếng, sau lưng Bạch mọc ra một đôi cánh màu bạc to lớn, căn nhà vốn còn rất rộng, thoáng cái bị đôi cánh phủ kín mít, một giây sau, cánh hóa thành vô số điểm sáng bạc biến mất vô tung.

"Hiện tại cậu có thể thu cánh lại được rồi?"

"Ừ!" Trong con mắt băng lam lộ ra chút đắc ý.

"Tôi cảm thấy cánh của cậu hình như lớn lên không ít?"

"Có sao?" Cái này Bạch thật sự không xác định.

Ngô Nặc gật đầu chắc nịch, sau đó ngưỡng mộ nói: "Cánh lớn như thế, bay lên nhất định rất có cảm giác nhỉ?"

Sắc mặt Bạch không được tự nhiên lắm, tuy hắn chưa từng nghe qua mấy chữ "rất có cảm giác", nhưng hàm ý đại khái vẫn có thể đoán được. Đến nay không biết bay, chuyện này vẫn đừng nói với tiểu sứ thần là hơn.

Bạch không ừ hử gì gật đầu, sau đó ánh mắt nóng cháy nhìn quần lót trên tay Ngô Nặc, hưng phấn nói: "Tôi có thể thử không?"

"Đương nhiên rồi, cái này vốn chính là cho cậu mà!" Ngô Nặc đưa hai cái quần cho Bạch.

Quần lót cotton tam giác màu đen, cắt may rất bình thường, Bạch tùy ý cầm một cái, cẩn thận tròng vào chân. Cứ như đo người mà làm, kích cỡ vừa đúng, hơn nữa sau khi mặc vào người Bạch, quần lót vốn chẳng qua là thứ bình thường vậy mà hắn lại mặc ra cảm giác hàng hiệu quốc tế, hiệu quả thậm chí còn tốt hơn mấy model hàng đầu thế giới.

Cùng là quần lót cotton màu đen kiểu đơn giản, vì cái lông gì mặc trên người mình không khác chi hàng bên đường 10 tệ hai cái chứ? Ngô Nặc hơi phồng má lên, trong lòng chua muốn chết.

Lúc trước Bạch đã sờ qua quần lót của Ngô Nặc, thủ cảm vô cùng tốt, nhưng không ngờ mặc lên người lại thoải mái như thế, một chút cũng không có cảm giác chặt không thoải mái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!