Chương 34: Vụ làm ăn lớn

Đối diện với ánh mắt cấp thiết trông đợi của đại miêu, Ngô Nặc thật sự không thể làm được chuyện nuốt lời.

"Thật hết cách với cậu." Ngô Nặc ôm đại miêu mập mạp, hung tợn "sờ mó" chà đạp hắn một phen từ đầu đến chân, cơn buồn ngủ giảm không ít, y nhận mệnh ngồi dậy, chỉnh lý sơ những thứ có thể giao dịch trong nhà, chuẩn bị đến khu giao dịch tự do thử vận may.

Vết thương của Thạch Hổ hồi phục rất nhanh, nhưng không có bí dược, tốc độ hồi phục của hắn thua xa Bạch, mấy ngày nay, vết thương trên người gần như đã kết vảy toàn bộ, nhưng có chỗ bị thương đặc biệt sâu đặc biệt nặng, một khi vận động kịch liệt sẽ nứt ra. Hết cách, Thạch Hổ chỉ có thể tiếp tục ủ trong nhà dưỡng thương.

Thạch Hổ là chiến sĩ thú nhân cấp ba, trong bộ lạc có đãi ngộ đặc thù, người đang trong kỳ dưỡng thương như hắn, bộ lạc sẽ phái người đưa thức ăn cho hắn mỗi ngày, đồ mang đến chắc chắn không nhiều như lúc hắn tự ra ngoài đi săn cũng không ngon như con mồi hắn săn được, nhưng ít nhiều cũng sẽ không đói bụng.

Thức ăn bộ lạc đưa cho hắn, trừ thịt cần thiết ra, còn có không ít dưa dại quả dại.

Nhưng, bộ lạc có nghĩa vụ chăm sóc chiến sĩ thú nhân bị bệnh bị thương, chứ không có nghĩa vụ thay họ nuôi nô lệ.

Đồ bộ lạc đưa tới đủ cho Thạch Hổ lắp bụng, nhưng nếu muốn chia cho ba nô lệ trong nhà ăn, đủ nghẹn. Đặc biệt là Hồng còn đang mang thai đứa con đầu tiên của Thạch Hổ. Kẻ mới làm cha, cho dù Hồng chỉ là một nữ nô bình thường, Thạch Hổ cũng không định bạc đãi cô. Sau khi Hồng mang thai lượng thức ăn vẫn rất lớn, cho nên đợi cô và Thạch Hổ ăn no, gần như không còn lại thứ gì cho Lục và Tử.

Thạch Hổ cũng không thể nhìn tiểu nô lệ của mình đói chết, liền để Lục trung thành nghe lời mỗi ngày theo đội hái lượm ra ngoài, Lục rất cần cù tay chân nhanh nhẹn, rau dại quả dại hái về mỗi ngày nộp một phần cho bộ lạc xong còn có thể mang không ít về nhà.

Bạch có lúc mang về quá nhiều con mồi ăn không hết, Ngô Nặc sợ chúng bị hư, sẽ lấy đi đổi chút rau quả với Thạch Hổ. Vì thế, quả chua chua, quả đỏ thẫm, dưa bán nguyệt vân vân trong nhà đều rất nhiều, Ngô Nặc từ trong đống rau dưa đó chọn chọn lựa lựa những thứ chất lượng tốt ra bỏ vào sọt, đựng hơn nửa sọt, ước chừng hơn ba mươi cân.

Trong lý giải của Bạch, Ngô Nặc là định dùng những thứ này tế lễ thần linh, sau đó nếu thần linh thỏa mãn, thì sẽ cho y thứ y xin.

Đại miêu nhìn sao cũng thấy những thứ này hơi keo kiệt, hắn lo lắng thần linh không vừa lòng, nếu thần linh không vừa lòng, hắn không có quần lót mặc thì cũng không sao đi, vạn nhất thần linh tức giận giáng tội tiểu sứ thần của hắn thì không tốt.

"Cậu mang theo những thứ này đi." Đại miêu dùng vuốt mập vỗ vỗ đống quả nham nhỏ ở góc, không nhiều, đại khái có bốn năm cân, có vài cái đại vu cho người mang tới, có vài cái Ngô Nặc đổi ở chỗ Thạch Hổ.

"Không phải cậu rất thích ăn quả nham sao? Hơn nữa số quả nham này có thể giúp vết thương của cậu khỏi càng nhanh." Đương nhiên, chỗ tốt của quả nham không chỉ điểm này.

Đại miêu lắc đầu mập: "Vết thương của tôi đã lành rồi, sau này tôi có thể tự đi hái quả nham, cậu mang mấy quả này đi trước đi."

Ngô Nặc nghĩ nghĩ nói: "Vậy cũng không cần nhiều như thế, lấy hai ba quả là được."

Nhìn từ giá niêm yết của hệ thống cho quả nham, giá trị quả nham tuyệt đối không thấp, nếu y một phát lấy ra quá nhiều, sẽ khiến người ta sinh ra cảm giác giá rẻ, khi bàn giá tiền dễ chịu thiệt.

Đạo lý hàng hiếm thì quý, Ngô Nặc làm sao có thể không hiểu?

Ngô Nặc gọi ra giao diện thao tác hệ thống, tốn 40 điểm tích phân, tải bốn loại vật phẩm giao dịch lên hệ thống, thông tin giao dịch dưới ảnh 3D của Ngô Nặc thay đổi__

Họ tên: Ngô Nặc

Chủng loài: Sinh mạng cacbon cơ bản.

Giao dịch tệ: 250

Tích phân giao dịch: 5935

Vật phẩm giao dịch: Quả chua chua 6.85kg, quả đỏ thẫm 3.6kg, dưa bán nguyệt 7.3kg, quả nham 0.3kg.

Ngô Nặc lặng lẽ nhìn con số 250, sau đó bảo hệ thống chuyển đến khu giao dịch, mở cửa vào khu giao dịch tự do cấp 1. Hệ thống trừ đi mười điểm tích phân, Ngô Nặc lại xuất hiện trên quảng trường giao dịch kia, xung quanh vẫn náo nhiệt ồn ào như mọi khi.

[Hệ thống, giúp tôi mở công năng hiển thị tọa độ.]

Quảng trường khu giao dịch cấp 1 cực lớn, không quy hoạch đường phố rõ ràng, cũng không có vật tham chiếu gì nhiều, mọi người đều tùy tiện bày hàng, mỗi ngày lương lựu người tới lui cao đến mấy chục ngàn, nếu không mở công năng tọa độ, căn bản không cách nào bày hàng ở khu vực tọa độ tương đối cố định, như thế, thì không cách nào có quần thể giao dịch tương đối ổn định.

Giống như mở tiệm kiêng kỵ thường xuyên đổi chỗ, rất nhiều lúc, cho dù chủ tiệm biết rõ chủ nhà đòi giá cao, cũng phải cắn răng gánh lấy.

Hệ thống trừ đi của Ngô Nặc 100 điểm tích phân, sau đó một tổ số liệu tọa độ màu lục xuất hiện trước mặt Ngô Nặc.

Ngô Nặc căn cứ theo tọa độ biểu thị, nhanh chóng tìm được nơi đã bày hàng khi trước, tin tốt là vị trí của y chưa ai chiếm, tin xấu là dòng người biến hóa, lúc trước còn là một chỗ rất tốt, hiện tại tựa hồ đặc biệt vắng vẻ, chẳng có bao nhiêu người bày hàng, người tới xem lại càng ít.

Nhưng Ngô Nặc không dời địa điểm, y tìm tọa độ lúc trước, đặt sọt xuống, lấy một ít thứ ra bày trước mặt, sau đó ngồi khoanh chân không hoảng loạn đợi người mua tìm đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!