Chương 32: An bài

Tình thế gay gắt của mùa đông năm nay, cùng với thân phận hư cấu của Ngô Nặc, khiến y giành được tín nhiệm lớn nhất của cư dân bộ lạc Trường Hà.

Nhưng cũng có người vẫn giữ thái độ hoài nghi, đương nhiên không phải hoài nghi Ngô Nặc gì đó, mà là hoài nghi chuyện trồng khoai trắng. Trong bộ lạc vẫn còn một vài người mơ hồ nhớ chuyện gieo trồng thất bại năm đó, đối với họ, Vu Nặc tới từ bộ lạc siêu cấp có lẽ thật sự có cách trồng được khoai trắng, nhưng mùa đông sắp tới ngay đây, khoai trắng thật sự có thể trồng ra trước lúc đó sao? Nếu không trồng ra, lại làm lỡ thời gian săn mồi, vậy mùa đông năm nay sẽ càng khó trôi qua.

Đối mặt với nghi ngờ do các thú nhân lớn hơn một đời đưa ra, Ngô Nặc chỉ có thể gồng mình cam đoan, bảo đảm khoai trắng có thể trồng ra.

Đại vu và thủ lĩnh cũng đúng lúc biểu thị lập trường tin tưởng và tán thành vô điều kiện của mình.

Đánh tan dị nghị cuối cùng, chuyện tiếp theo chính là an bài nhân viên.

"… Tuy tôi có thể bảo đảm khoai trắng nhất định có thể trồng ra trước mùa đông, nhưng trên thực tế, thời gian đã vô cùng cẩn khấp, cần phải tranh thủ gieo trồng khoai, suy nghĩ của tôi là hiện tại bộ lạc tạm thời gác lại những chuyện khác, tất cả mọi người cùng phối hợp, dùng thời gian nhanh nhất trồng khoai, nhưng muốn trồng đủ khoai trắng qua mùa đông, cần số lượng giống rất lớn.

… Đội đi săn tiếp tục phụ trách săn mồi, dùng con mồi đến bộ lạc xung quanh đổi khoai trắng.

… Đội thuần nhân hái lượm tập trung tất cả nhân lực lại, chỉ đào khoai trắng, phải chú ý, khoai trắng làm giống không thể bị tổn hại, lúc mọi người đào nhất định phải cẩn thận một chút.

… Tất cả thuần nhân giống cái không đi hái lượm, phụ trách ươm giống và thu thập phân bón.

… Nô lệ các gia đình tập trung lại hết, trước khi thu hoạch khoai trắng toàn bộ nghe theo điều phối an bài của tôi, nô lệ giống đực đặc biệt phụ trách khai hoang, trồng trọt, quản lý hậu kỳ và thu hoạch cuối cùng. Nô lệ giống cái phụ trách hậu cần, trước khi kết thúc gieo trồng, làm cơm cho mọi người… cho tất cả mọi người, phối hợp mọi chuyện hậu cần tôi an bài."

An bài đại thể đã xong, vì từ vựng ngôn ngữ bộ lạc Trường Hà có hạn, Ngô Nặc còn xen vào rất nhiều tiếng mẹ đẻ Hoa Hạ, mọi người nghe cũng hơi tốn sức, nhưng hàm ý đại khái thì vẫn hiểu được sáu bảy phần.

Tiếp theo, liền có người đưa ra nghi vấn__

"Ươm… giống là sao, thu thập phân bón, phân bón là gì? Tôi không biết làm!" Một thuần nhân giống cái giơ tay lên hỏi.

Ngô Nặc nói xong, mọi người đầy bụng nghi vấn đều xôn xao, hiện trường liền rối loạn, Ngô Nặc căn bản không nghe rõ họ đang hỏi những gì, vì thế bảo người có vấn đề giơ tay lên, người y chọn được đặt câu hỏi, người chưa chọn tới không được nói chuyện.

Thời gian trôi dần, Ngô Nặc đã dần tìm được một loại tiết tấu, vì trong lòng đã có kế hoạch thực hiện chu toàn, trong ngôn từ lộ ra tự tin, khí thế cũng càng lúc càng đủ.

Người là một thành viên trong động vật, bất kể tiến hóa thế nào thì trong xương máu vẫn giữ lại bản năng nghe theo kẻ mạnh.

Thấy Ngô Nặc tràn đầy tự tin, khí tràng bức người, mọi người đều vô thức cảm thấy y nói rất đúng, nguyện ý nghe theo sự sắp xếp của y. Đương nhiên, nghi vấn nên có cũng không ít đi xíu nào.

"Ươm giống chính là ủ ra giống." Ngô Nặc cố gắng dùng ngôn ngữ ít ỏi giải đáp: "Nếu trực tiếp trồng khoai trắng xuống đất, sẽ rất lâu mới mọc mầm, có vài cái thậm chí sẽ không mọc mầm, nếu ươm giống từ trước, khoai trắng không chỉ có thể lớn nhanh hơn, chúng ta cũng có thể loại bỏ giống hư, giống yếu, cũng giống như bình thường mọi người sẽ ăn con mồi bệnh yếu hoặc con mồi đã chết trước, chỉ giữ lại những con khỏe mạnh nuôi dưỡng, như vậy, khoai trắng của chúng ta có thể lớn càng khỏe.

Phân bón trong bộ lạc đã có sẵn, cũng giống như mọi người nuôi con mồi thì cần phải cho chúng ăn cỏ, khoai trắng cũng cần phải có phân bón mới có thể phát triển tốt.

Những cái này, tôi sẽ cùng mọi người học hỏi tìm tòi."

Mấy cái này nghe thật đáng tin, và khó trách lúc trước họ trồng không ra, thì ra là phương pháp không đúng. ← Đại vu, thủ lĩnh và những người từng có kinh nghiệm gieo trồng thất bại.

Vu Nặc quả nhiên có chút bản lĩnh, hơn nữa còn hiếm có là không kiêu ngạo. Đại vu thủ lĩnh rất ăn ý, nhìn nhau một cái, liền hiểu đối phương cũng có cách nhìn giống mình.

Đối với hai người họ, Vu Nặc có thể nói ra những lời chưa từng nghe tới lại vô cùng có lý này, trong bụng khẳng định có hàng, hiếm được nhất là, y có bản lĩnh lại không vì thế mà dương dương tự đắc tự đại kiêu ngạo, nguyện ý chỉ dạy bản lĩnh của mình cho mọi người, nguyện ý dùng bản lĩnh của mình trợ giúp bộ lạc trải qua ải khó, thái độ còn buông rất thấp.

Trên mặt đại vu lộ ra nụ cười an ủi, đệ tử này ông nhận không lầm.

Bạch đứng sau lưng Ngô Nặc nhìn thấy nụ cười của đại vu đối diện, trong lòng có chút phẫn hận__ tiểu sứ thần là hắn nhặt được, là của hắn, đại vu đắc ý gì chứ, hừ! ╭(╯^╰)╮Chẳng qua, tiểu sứ thần của hắn thật lợi hại mà ︿( ̄︶ ̄)︿.

Nếu hiện tại Bạch đang ở hình thú, tính ra cái đuôi đã xoay thành bánh xe gió.

Giải quyết xong vấn đề của thuần nhân giống cái, người giơ tay sau đó đã ít đi nhiều.

Ngô Nặc lại chọn một thú nhân cơ bắp phát triển vóc người cực lớn ra.

"Nô lệ nhà tôi có thể tạm thời để ngài sử dụng, nhưng trong thời gian họ làm việc cho ngài, tôi sẽ không cho họ đồ ăn." Thú nhân lớn tướng rõ ràng là một tên thông minh, nô lệ là tài sản riêng của hắn, lúc làm việc cho hắn, hắn cho họ ăn uống không thành vấn đề. Nhưng hiện tại nô lệ đều không phải làm việc cho mình, dựa vào cái gì hắn phải nuôi không bọn họ?

Rất rõ ràng, trong lòng tên này đã có giới hạn công tư mơ hồ. Nếu giới hạn này rõ ràng thêm một chút, chỉ sợ hắn sẽ không đơn giản trực tiếp cho mượn nô lệ của mình, mà phải yêu cầu được "thù lao" tương ứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!