Chương 30: Nhiệm vụ cưỡng chế

Đại vu khi còn trẻ đã đi qua rất nhiều nơi, rất nhiều bộ lạc siêu cấp đều sẽ tự trồng lương thực, nuôi gia súc, lúc trước khi ông vừa về bộ lạc, cũng thử để người trong bộ lạc làm, tiếc rằng từ đầu đến cuối không đúng cách, rau quả trồng ra không ngon bằng mọc hoang, hơn nữa sản lượng cũng thấp, còn không bằng trực tiếp vào rừng hái. Lại nói lúc đó, trong Hắc Sắc sâm lâm sản vật phong phú, các loại dưa dại quả dại căn bản ăn không hết, mọi người muốn ăn cái gì, trực tiếp vào rừng tìm, căn bản không cần phí công sức gì. Dần dần, mọi người đều không nguyện ý trồng lương thực nữa.

Mùa đông ở bộ lạc Trường Hà vô cùng lạnh, đặc biệt là mấy năm gần đây, cả ngày tuyết bay ngập trời, khó kiếm ăn, ngay cả người cũng ăn không no, căn bản không còn dư đồ cho gia súc ăn. Vừa đến mùa đông, đồ trữ trong nhà ăn hết, mọi người liền bắt đầu ăn những gia súc được nuôi trong nhà, mỗi năm ăn hết rồi mùa đông vẫn chưa qua, làm sao còn đợi kịp để năm sau chúng sinh con tiếp tục nuôi dưỡng?

Mấy năm nay, lục tục có thêm không ít bộ lạc nhỏ dời đến xung quanh Hắc Sắc sâm lâm, mọi người đều dựa vào săn bắn trong rừng và thảo nguyên xung quanh để sống, năm này qua năm nọ, không chỉ con mồi càng lúc càng ít, rau dại dưa dại cũng càng lúc càng khó hái.

Nếu suy đoán của ông không sai, mùa đông năm nay sẽ đến sớm hơn và rét lạnh hơn mọi năm, mùa đông duy trì càng lâu, nếu không có đủ lương thực, mủa đông này bộ lạc sẽ vô cùng khó chịu đựng.

Bộ lạc Trường Hà có đại vu, bộ lạc khác cũng có đại vu. Kết quả ông có thể đoán ra, những bộ lạc khác cũng có thể đoán ra.

Trong rừng, trên thảo nguyên, con mồi ít hơn năm ngoái, người đi săn lại nhiều hơn năm ngoái, đội đi săn giữa các bộ lạc không ngừng cọ sát, con mồi đội đi săn bộ lạc mỗi ngày mang về căn bản không giữ lại được bao nhiêu.

Đại vu rất lo nếu cứ tiếp tục như vậy, bộ lạc căn bản không trữ đủ thức ăn qua mùa đông.

Tuy mùa đông mấy năm nay trong bộ lạc đều có người lạnh chết đói chết, nhưng dù sao là số ít, hơn nữa phần nhiều là trẻ con và người già thân thể suy yếu, nhưng tình huống năm nay còn tệ hơn năm ngoái, nếu còn không nghĩ cách, chỉ sợ ngay cả người tráng niên cũng khó mà thoát được, nếu thật sự đến cảnh ngộ đó, bộ lạc Trường Hà e rằng thật sự sẽ rớt khỏi bốn bộ lạc lớn.

Nếu bộ lạc Hàn Nham lại có động tác gì đó, tương lai bộ lạc càng đáng lo…

Đại vu suy nghĩ sâu xa, đã âm thầm lo lắng rất nhiều ngày, nhưng chung quy không nghĩ ra cách nào giải quyết, cho đến hôm nay vô tình nghe nói tiểu thuần nhân Bạch nhặt về muốn trồng khoai trắng, mới như vừa nhìn thấy một đường sinh cơ.

Nhưng với tình trạng năm nay, nhiều nhất còn ba tháng sẽ đến mùa đông, những khoai trắng của Vu Nặc có thể chín trước mùa đông không?

Ngoài ra khoai trắng cũng không giữ lâu được, đào về không bao lâu sẽ hư, Vu Nặc có cách nào khiến khoai trắng không hư sao?

Đại vu đang cân nhắc nên làm sao mở miệng hỏi Ngô Nặc mấy chuyện này, Bạch đã tìm tới cửa trước một bước.

"… Con nói Ngô Nặc muốn làm đệ tử của ta?" Đại vu nghe xong, trong lòng vui mừng, nhưng ngoài miệng lại hỏi: "Là y nhờ con đến hỏi ta? Sao y không tự qua?"

Bạch hất bộ mặt mèo nghiêm túc nhìn đại vu, lý lẽ hùng tráng: "Sao con biết. Tiểu… thuần nhân nhà con lợi hại lắm, rốt cuộc ngài có muốn thu y không?"

Một bộ "ngài thu là ngài lời, ngài không thu thì dẹp đi".

Đại vu dù có tốt tính, cũng bị đại miêu chọc tức nghẹn, trong lòng thầm nói, nhóc khốn, đúng là nuôi uổng mi nhiều năm như thế, mới ở với Vu Nặc vài ngày, đã ném ông ra sau đầu rồi! Vô lương tâm.

Đại vu ghen tỵ rồi, hừ một tiếng nói: "Con gọi y qua đây trước, ta có chuyện muốn hỏi y."

"Vậy rốt cuộc ngài có thu hay không hử?"

"…" Nhóc con vô lương tâm, quả nhiên là nuôi uổng.

Đại miêu dù sao vẫn hơi sợ đại vu, thấy đại vu không cao hứng, cũng không dám tiếp tục hỏi nữa, về nhà truyền đạt nguyên văn cho Ngô Nặc.

Ngô Nặc không biết đại vu muốn hỏi y cái gì, trong lòng có chút thấp thỏm, cùng Bạch đến nhà đại vu.

"Nghe nói gần đây con đang trồng khoai trắng?"

Ngô Nặc còn tưởng đại vu sẽ nói chuyện y muốn làm đệ tử của ông, không ngờ, đại vu lại hỏi chuyện trồng khoai trắng.

"Đúng."

"Bộ lạc các con lúc trước từng trồng khoai trắng sao?" Đại vu hỏi.

"Không có, chỗ con không có khoai trắng, nhưng có người từng trồng thứ tương tự với khoai trắng." Ngô Nặc nửa thật nửa giả nói xạo cho qua.

"Loại đó trồng ra không?" Đại vu nghe nói bộ lạc y lúc trước căn bản không có khoai trắng, ít nhiều cũng có hơi thất vọng.

"Trồng ra." Ngô Nặc có hơi sợ ông lão cao thâm khó dò này, chỉ đành gồng mình nói tiếp.

"Loại các con trồng là…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!