Chương 3: Hắc Sắc sâm lâm

Đại miêu giận rồi.

Ngô Nặc cảm giác rõ được khí áp thấp trên người đại miêu phía trước truyền tới, nhưng, giận thì giận, đại miêu vẫn không bỏ lại y trong khu rừng tối thui này. Trong lòng Ngô Nặc xác định, nhưng bất an sâu trong nội tâm lại càng lúc càng thêm nặng theo thời gian.

Cho nên dù y quen thuộc kết cấu thân thể mèo, nhất thời cũng không chú ý đến, kết cấu sinh lý của đại miêu căn bản không giống với những con mèo y đã biết.

Còn về đại miêu, nó chưa từng thấy qua thuần nhân, ừm, to gan phóng túng như thế. Đúng là, đúng là… hồi vị lại cảm giác bị chạm vào vừa nãy, đôi mắt băng lam của đại miêu thất thần trong thoáng chốc, nhưng, sau đó nó lại hoàn hồn, phẫn nộ trong mắt càng đậm, vô cùng bực bội quật quật đuôi.

Nó mới khinh thường tính toán với tiểu thuần nhân yếu ớt chưa thành niên này  ╭(╯^╰)╮.

Một người một mèo ôm tâm sự khác nhau, không dừng một khắc chạy tới trước. Ngô Nặc trẻ tuổi, trường kỳ lao động và đấu trí đấu dũng cùng thành quản đã luyện ra được thân thủ nhanh nhạy, đương nhiên, đây chỉ là so sánh với những người ở bên cạnh y trước kia, chứ trong mắt đại miêu, Ngô Nặc không chỉ tốc độ chậm còn không có chút cảnh giác nào, nếu không phải nó đi trước Ngô Nặc, đừng nói thứ khác, chỉ với những hoa cỏ ăn thịt người trong rừng đã có thể lấy mạng y mấy lần, khỏi nói đến những con trùng có độc.

Có điều, Ngô Nặc không giống như đại miêu nghĩ, không chút phát giác nguy hiểm xung quanh. Cuộc sống tiện lợi của niên đại hòa bình đã mài mòn cảnh giác của phần lớn người hiện đại, nhưng Ngô Nặc thì khác, nghề nghiệp của y đã định cho dù vào lúc bận rộn nhất y cũng phải phân một phần tâm lực chú ý hoàn cảnh xung quanh, để đề phòng đại quân thành quản xuất quỷ nhập thần, lâu dần, y đã luyện được một loại cảnh giác với nguy hiểm đặc thù.

Nếu dùng tiếng cảnh báo để đánh giá lòng cảnh giác này, bình thường thành quản ra vào, nhiều lắm chỉ là tiếng còi bình thường, mà hiện tại sâu trong khu rừng tối tăm này, Ngô Nặc cảm thấy trong đầu quả thật có một khẩu pháo công suất lớn đang cố sức kêu gào nguy hiểm.

Đừng nói lông tơ trên người, y cảm thấy mỗi một tế bào của mình đều đang căng chặt.

Duy chỉ có đại miêu màu bạc luôn không xa không gần dẫn đường phía trước là có thể mang tới cho y một chút cảm giác an toàn.

Dù bây giờ Ngô Nặc đã hối hận chạy theo đại miêu vào rừng, nhưng cũng gồng mình chạy theo đại miêu. Ngay cả y cũng không biết mình rốt cuộc lấy lòng tin từ đâu ra, cho rằng con mèo này nhất định có thể dẫn y ra khỏi khu rừng.

Khu rừng âm u không ánh sáng, đến đâu cũng là lá mục cành khô thật dày, lá mục còn có vô số khóm cây khô chồng chéo, chỉ cần hơi không chút ý sẽ bị ngã xây xước.

Ngô Nặc đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy mình bị nhã, áo chữ T mỏng manh cùng quần bò trên người sắp bị cành cây xé thành mảnh vải, giày mô phỏng giày đá bóng mua ở bên đường cũng đã bắt đầu há miệng, buổi tối bận bày hàng còn chưa kịp ăn cơm tối, từ lâu đã đói đến mức da bụng dính da lưng kêu ọt ọt không ngừng.

Y cảm thấy chân mình nặng như bị người đổ mấy chục cân chì vào, đã sắp không thể bước nổi, nhưng y căn bản không dám dừng lại, vì một khi mất dấu đại miêu đang dẫn đường cho mình, rất có thể y sẽ không cách nào ra khỏi khu rừng này nữa, mà kết quả ở lại đây không cần nghi ngờ chỉ có một __ trở thành chất dinh dưỡng.

Đương nhiên, trong quá trình này, Ngô Nặc không phải không suy nghĩ chuyện báo cảnh sát cầu cứu, nhưng điện thoại chỉ còn gần nửa pin cho y biết, trong rừng không có bất cứ tín hiệu nào.

Nghĩ đến có lẽ mình đang ở chỗ kỳ quái nào đó, nếu ra khỏi rừng vẫn không thấy bóng người, điện thoại sẽ là công cụ cầu cứu cuối cùng của y, vì thế, trên đường Ngô Nặc lấy điện thoại ra xem giờ đều đặc biệt cẩn thận__ hết cách rồi, ai bảo điện thoại thông minh hàng nhái rẻ tiền trong nước tự xưng sạp pin mười phút có thể nghe gọi hai tiếng, sau khi dùng mấy tháng, trên thực tế tình huống lại đảo ngược.

Một nửa lượng pin như thế này, nếu không dùng nó, ước tính có thể chống đỡ hơn nửa ngày, nếu chốc mở chốc đóng, bảo đảm còn chưa ra khỏi rừng, pin đã hết sạch.

Từ lúc tỉnh lại đi vào rừng đến bây giờ, tổng cộng Ngô Nặc chỉ nhìn điện thoại ba lần.

"… Đã mười hai giờ rưỡi, chạy gần bốn tiếng, khó trách ông đói thế này." Ngô Nặc cẩn thận nhét điện thoại vào túi bên hông, quay nhìn xung quanh, khu rừng tối thui không thấy điểm cuối, thấp giọng lầm bầm: "Mẹ nó, rốt cuộc khu rừng này lớn cỡ nào chứ, đừng nói còn chưa ra khỏi đây ông đã chết đói trước rồi chứ, phi phi phi, ông mới không chết. Đi theo đại miêu, nhất định… đợi đã, má nó, mèo đâu?!"

Chẳng qua chỉ rời mắt chút xíu, con mèo luôn chạy phía trước y đâu?

Trong hai hơi thở ngắn ngủi, Ngô Nặc cảm thấy chất vải trên lưng đã bị mồ hôi thấm ướt.

"Đại miêu, đại miêu, mày mau ra đây, đại miêu, đại miêu…" Cho dù Ngô Nặc đã mười tám mười chín, cho rằng mình đã là nam nhân gánh được trách nhiệm, lúc này trong giọng nói cũng không khỏi mang theo chút run rẩy.

Không xa đó, đại miêu nghe tiếng y, trên gương mặt trong đầy lông lộ ra một tia tức giận nhân tính hóa __ thuần nhân ngu ngốc này, lẽ nào y muốn gọi hết dã thú trong rừng ra mới cam tâm sao? Đúng là ngu chết!

Dường như nghiệm chứng suy nghĩ của đại miêu, sâu trong rừng liên tiếp truyền ra mấy tiếng gầm khiến người ta rợn tóc gáy, làm mấy con chim đậu trên cành bị dọa bay đi.

Tiếng vang thình lình dọa Ngô Nặc giật nảy, tiếng kêu đáng sợ của dã thú càng khiến hai chân y mềm đi__ nếu y không nghe lầm, đó hình như là sói tru?

Sói, sói hình như sống theo bầy…

Nghĩ thế, chút huyết sắc cuối cùng trên mặt Ngô Nặc cũng biến sạch, cứng đờ tại chỗ nín thở, đại não liều mạng vận chuyển cũng không nghĩ ra bất cứ biện pháp nào chạy thoát.

Đại miêu linh hoạt nhảy vọt giữa cành cây và mặt đất, nhanh chóng trở về, sau khi về liền thấy tiểu thuần nhân nó nhặt được đang bày bộ dạng sợ bóng sợ gió trông gà hóa cuốc, đương nhiên, những thành ngữ đi kèm điển cố này nó không hiểu, nó chỉ cảm thấy dáng vẻ tiểu thuần nhân trợn mắt thật to, đáy mắt ứa lệ mím chặt khóe môi muốn khóc mà không dám khóc đó, thật sự đáng thương cực điểm.

Sau đó, giây tiếp theo, khi tiểu thuần nhân ngu ngốc nhìn thấy nó xuất hiện, mắt lập tức sáng lên, trên mặt để lộ kinh hỉ thật lớn…

Không biết tại sao, tính cách nó vốn không mấy tốt, thế mà lửa giận nổi lên vừa rồi dưới gương mặt tươi cười của tiểu thuần nhân bây giờ đã biến mất sạch sẽ, thậm chí không chỉ là biến mất thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!