Ngô Nặc mơ hồ nghe thấy một âm thanh rất ồn ảo, ngao ngao ngao, luôn kêu tới kêu lui bên tai, quả thật phát phiền, còn đáng ghét hơn cả đồng hồ báo thức của y. Ngô Nặc không kiên nhẫn đưa tay vỗ nơi phát ra âm thanh, kết quả vỗ phải một thứ ẩm ướt, lạnh tới mức y giật mình, thoáng cái mở to mắt.
Bầu trời trong xanh nắng ráo dị thường, hằng tinh (là các sao tự phát sáng và phát nhiệt) màu cam thật lớn đang chậm rãi dâng lên bên chân trời, trong không khí lan tỏa hương thảo mộc nồng đậm. Ngô Nặc theo bản năng hít sâu một cái, rồi chậm rãi thở ra, đợi đã, đây là đâu?
Hình như trời hơi xanh quá, mặt trời hình như cũng lớn hơn bình thường hay thấy, hương thảo mộc, đúng rồi, hương thảo mộc, không khí tỉnh thành nổi tiếng là không trong lành, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày dù không tới ba trăm ngày bị sương mù bao trùm thì ít nhất cũng có hai trăm ngày không nhìn thấy mặt trời, càng khỏi nhắc tới hương thảo mộc gì đó, cả ngày trừ khí thải xe hơi vẫn là khí thải xe hơi.
Cơn buồn ngủ dần biến mất, ký ức trở về từng chút một.
Hôm qua, hôm qua, y nhớ hôm qua y đang bán xiên nguội ở khu du lịch, sau đó thành quản, đúng, chính là tên bụng bự mắt cá chết đó lần nào cũng không buông tha y, sau đó y cưỡi xe chạy đi, rồi tiếp theo…
Hình như bị xe tông!
Ngô Nặc ngồi bệt xuống đất, chỉ thấy trước mắt toàn là từng cánh rừng và bãi cỏ xanh đậm vàng nhạt kéo dài đến chân trời, tạo ra một vùng cảnh quang nguyên thủy không có dấu tích bị nhân công khai phá.
"Ngao!"
Một âm thanh mang theo tức giận, thành công thu hút lực chú ý của Ngô Nặc.
Một con… mèo lớn? Hổ con màu trắng bạc? Đôi mắt màu băng lam mang theo ủy (bất) khuất (mãn) nhân tính hóa, nghiêng cái đầu tròn vo, dễ thương bụ bẫm, trong xinh đẹp còn lộ ra mấy phần khả ái, tuy không biết là chủng loài nào, nhưng vừa nhìn đã thấy rất đáng giá.
Tha lỗi cho Ngô Nặc là một tục nhân như thế, tuy y là một kẻ nghiện mèo không hơn không kém, nhưng ngay lúc nhìn thấy con mèo to xinh đẹp như thế, vẫn theo bản năng dùng Mao gia gia đánh giá một chút.
Không đúng, hiện tại không phải lúc suy xét xem mèo này có đáng tiền không, hiện tại phải suy nghĩ vấn đề chỗ này rốt cuộc là đâu.
Y dám dùng cái đầu trên cổ bảo đảm, chỗ này tuyệt đối không thuộc về bất cứ nơi nào của tỉnh thành!
Thiệt là ĐM, y chẳng qua chỉ gặp tai nạn thôi, lẽ nào bị kẻ gây tai nạn xem là thi thể ném đi rồi?
Dù bình thường lúc Ngô Nặc không đi bán cũng theo dõi vài bộ truyện, được rồi, không chỉ vài bộ mà là rất nhiều bộ đạo văn ở Q điểm. Nhưng, giờ này phút này, y thật sự không nghĩ tới chuyện xuyên việt.
Hồi tưởng lại lúc gặp tai nạn, Ngô Nặc cũng thấy căng thẳng, vội đứng lên, loại người ba không không nương không tựa không bảo hiểm như y, thật lòng bệnh không nổi mà càng không vào nổi bệnh viện.
Ngô Nặc tự kiểm tra cho mình từ trên xuống dưới, dưới ánh mắt có chút sâu thẳm của đại miêu (?), cuối cùng xác định trên người trừ chút ít trầy xước không cần khâu lại, không còn nội ngoại thương nào khác. Sau đó phải xác định hơn một ngàn nhuyễn muội tệ vẫn còn trong túi, cuối cùng mới thở phào một hơi. (nhuyễn muội tệ: nhân dân tệ, cách gọi của con trai FA)
Nhưng, cùng lúc này, y mới ý thức được chuyện không đúng.
Nếu y không bị trọng thương, người gây tai nạn không tới mức ném xác y ở nơi hoang dã chứ (⊙o⊙)! Đợi đã, chỗ y gặp tai nạn là trong trung tâm thành phố, cho dù đứt hơi tại đó, cho dù người gây tai nạn có cha là X Cương, cũng tuyệt đối không dám ngang nhiên vứt xác như thế! ("Cha tao là Lý Cương" là nói về vụ tai nạn nổi tiếng của TQ)
Ngô Nặc lại đưa mắt nhìn quanh, lúc trước y sống trong huyện thành nhỏ, nhưng mỗi năm luôn cùng ông bà ngoại xuống quê thăm bạn bè người thân, ấn tượng về dã ngoại, thực vật hoang dã thường gặp cũng không mấy xa lạ.
Nhưng, thiệt là ĐM! Xin thứ lỗi cho y văng tục, thực sự là vì thực vật trước mắt TM tuy toàn là màu xanh đậm vàng nhạt, nhưng cỏ dưới chân y không nhận ra cái nào, rốt cuộc y đang ở chỗ quỷ nào chứ (⊙o⊙)?!
Đại miêu xinh đẹp thấy Ngô Nặc đầy mặt mê mang điệu bộ chưa tỉnh ngủ, cuối cùng hết sạch kiên nhẫn, dùng đuôi nhẹ quất lên chân Ngô Nặc.
Ngô Nặc không kịp đề phòng bị quất mấy cái, đau đến hít ngược, cuối cùng đặt lực chú ý lên đại miêu bên chân, trí thông minh đang dần trở lại khiến y ý thức được, nhóc con sức mạnh ghê gớm trước mắt có lẽ không phải là mèo bình thường.
Nhìn thể hình đó, nhìn màu lông đó, nhìn ánh mắt nhân tính hóa đó, tuyệt đối đắc tiền hơn con mèo Ba Tư y thương yêu rất lâu trước kia.
Bốn mắt nhìn nhau, đại miêu không biết sao cảm thấy sau gáy chợt lạnh, theo bản năng nhích về sau một bước nhỏ.
"Mèo ngoan, mày biết chỗ này là đâu không?" Ngô Nặc ngồi xổm xuống, cố gắng lộ ra nụ cười đánh bại cả nam nữ, không thể không nói, Ngô Nặc quả thật có gương mặt không tồi, làn da trắng phơi nắng cả ngày không đen cùng với gương mặt búp bê non nớt như trẻ sơ sinh chính là một trong những bí quyết giúp y làm ăn tốt hơn người khác. Dù phần lớn thời gian trông sẽ khá giống con buôn, nhưng, trong mắt nhân loại nông cạn, nhan sắc là chính nghĩa, khí con buôn cũng có thể "mỹ nhan" thành giảo hoạt khả ái.
Đại miêu… đại miêu nó cũng có chút nông cạn otz, con mắt băng lam lóe qua chút xấu hổ nhân tính hóa, nhưng nhanh chóng được thay bằng ánh mắt nghi hoặc.
Nghe không hiểu.
Tên thuần nhân này nói ngôn ngữ của bộ lạc nào vậy?
Gần đây chỉ có ba bộ lạc lớn, ngôn ngữ của y rất kỳ lạ, khẩu âm cũng rất quái, không phải là người của ba bộ lạc này, nhưng bộ lạc nhỏ xung quanh cũng có khá nhiều, có lẽ y nằm trong một bộ lạc nhỏ nào đó?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!