Chương 15: Đũa

Ngô Nặc đã chịu đủ dùng dao đá cắt thịt rồi, vừa nặng vừa cùn, mới rồi cắt mấy miếng thịt kia thôi mà y suýt nữa đã bị trật vai. Dao quân dụng Thụy Sĩ hàng nhái dù có sắc bén, nhưng dù sao chỉ là dao nhỏ, tạm dùng cắt sợi thịt còn được, chặt xương căn bản không thể dùng.

Y thu lại lời trước đó, hệ thống thỉnh thoảng cũng có lúc rất thân thiết nha.

Ngô Nặc dường như nghe được một tiếng hừ nhẹ đến không thể nghe thấy, tâm trạng y đang tốt, trực tiếp làm ngơ luôn, đôi mắt hoa đào xinh đẹp nhìn Lục cũng phát sáng: "Cậu có muốn theo tôi học xào đồ ăn không?"

Lục có chút thận trọng, muốn gật đầu, lại không dám lắm, thấp thỏm nhìn Thạch Hổ, không dám tự tiện quyết định.

Thạch Hổ ngửa đầu trông mong đợi Ngô Nặc mau chóng xào xong, bắt đầu ăn, vừa nghe Ngô Nặc vậy mà nguyện ý truyền thụ bản lĩnh của mình cho Lục, trong lòng vui mừng muốn chết, như vậy sau này hắn muốn ăn sẽ không cần phải nhìn sắc mặt của tên thú con âm hiểm Bạch này nữa.

"Học, nhất định phải học thật tốt cho ta, trong thời gian này cậu không cần theo ta ra ngoài, ở lại chỗ Bạch học nấu ăn, làm việc với Vu Nặc." Thạch Hổ nhìn thì tùy tiện cẩu thả, thực chất rất kỹ tính, hiện tại Bạch vẫn chưa trưởng thành hóa hình, căn bản không thể làm việc gì, tiểu thuần nhân nó nhặt về, gầy gò yếu ớt, sức lực còn không lớn bằng thuần nhân giống cái trong nhà hắn, không có người giúp đỡ, trước khi đến mùa đông, cũng đừng mơ thu dọn xong cái vườn để nuôi con mồi.

Đại vu đã nói rồi, mùa đông năm nay sẽ đến sớm hơn mọi năm, cũng sẽ kéo dài hơn, cần phải trữ nhiều thức ăn. Còn không biết Bạch có thể hóa hình trước mùa đông không, nếu sớm hóa hình một chút, với năng lực của Bạch chuẩn bị đủ thức ăn trong mùa đông có lẽ không thành vấn đề, nhưng chỉ sợ nó hóa hình quá muộn, bỏ lỡ thời gian săn bắt con mồi tích trữ thức ăn, vậy mùa đông sẽ khó mà chịu nổi. Hơn nữa hiện tại nó còn có thêm một tiểu thuần nhân gầy gò yếu ớt phải nuôi, sớm dọn xong khoảnh vườn, nếu hắn săn được nhiều con mồi còn sống, cũng có thể tặng cho họ một chút mà nuôi.

Lục đương nhiên không biết những suy nghĩ của Thạch Hổ, hắn nghe Thạch Hổ bảo mình lưu lại đây, cho rằng Thạch Hổ không cần mình nữa, nước mắt đã sắp chảy ra, đáng thương khổ sở nhìn Thạch Hổ.

Thạch Hổ vẫn có chút am hiểu về tiểu  nô lệ nhát gan trung tâm nhà mình, hung ác trừng hắn, không hảo khí nói: "Khóc gì mà khóc, nếu cậu không học được, sau này không cần về nhà nữa."

Lục nghe thế, hơi ẩm trong mắt lập tức biến mất sạch sẽ, lộ ra nụ cười trong trẻo: "Chủ nhân yên tâm đi, tôi nhất định học đàng hoàng!"

Ngô Nặc: Nè, hình như quyền chủ động chỉ dạy nằm trong tay tôi, các người có hỏi qua ý kiến của tôi chưa? Còn nữa, anh trai cơ bắp cao hơn 185 kia, chúng ta có thể nào đừng động một chút là rơi hạt đậu vàng không hả!

"Vu Nặc đại nhân, tôi, tôi muốn học nấu ăn, ngài nguyện ý, nguyện ý dạy tôi không?" Lục rụt rè nhìn Ngô Nặc.

Ngô Nặc cảm thấy da gà rớt đầy đất, cố gắng trấn định nói: "Được rồi, cậu chỉnh lửa lớn hơn chút dùm tôi, rất nhiều đồ xào phải để lửa lớn mới ngon."

Lục nghiêm túc nhớ từng chữ Ngô Nặc nói, để tiện biểu đạt, Ngô Nặc luôn không tự giác thêm chút tiếng Trung trong ngôn ngữ của bộ lạc Trường Hà, Lục chỉ có thể nghe được ít nhiều, nhưng hắn lại không dám ngắt lời Ngô Nặc, chỉ đành ghi nhớ trong lòng chậm rãi cân nhắc.

Ngô Nặc vì lấy được phần thưởng nhiệm vụ, không che giấu chút nào, từ ướp thịt, đến độ lửa, món nào nên cho vào lúc nào, nhất nhất giảng cho Lục nghe. Có vài cái thật sự không cách nào dùng ngôn ngữ bộ lạc Trường Hà nói ra, y cũng chỉ có thể vừa dùng tiếng Trung vừa dùng tay ra dấu.

Thịt xào ớt là một món ăn gia đình vô cùng đơn giản, từ lúc cho vào đến lúc nấu xong trước sau không vượt quá mười phút.

Vị cay lan tỏa trong nhà, làm Thạch Hổ và Bạch bị nghẹn liên tục hắc hơi vài cái, nhưng lúc mùi thịt thơm hòa quyện với hương ớt bay vào mũi họ, mông cả hai giống như mọc rễ, ngay cả nhích cũng không nỡ nhích một chút, tròn mắt bất động nhìn chằm chằm… cái nồi dưới xẻng của Ngô Nặc.

Đợi Ngô Nặc tuyên bố đã nấu xong, Thạch Hổ không kịp chờ đợi bưng nồi đá đến cạnh nồi thịt hầm.

So với "thịt nấu" thường ăn, thịt xào ớt chưa từng ăn qua rõ ràng càng có lực hấp dẫn, Thạch Hổ một chút cũng không sợ nóng, nồi vừa chạm đất, hắn đã ném da thú trên tay đi, chuẩn bị hạ vuốt.

"Đợi đã, không thể trực tiếp dùng tay!" Tuy Ngô Nặc không có bệnh sạch sẽ gì đó, nhưng nhìn thấy Thạch Hổ chuẩn bị dùng cái tay đen thủi, trong móng không biết còn chứa bao nhiêu thứ dơ bẩn của hắn bóc đồ ăn, vẫn nhịn không được phát điên kêu dừng.

"Tại sao?" Thạch Hổ đã đói đến nước miếng nhỏ tí tách, hai ba bận bị cắt ngang việc ăn, tâm trạng khỏi phải nói tồi tệ cỡ nào, trên mặt vô thức lộ ra sự hung hãn thuộc về mãnh thú.

Ngô Nặc thình lình bị ánh mắt tràn đầy sát khí của hắn trừng, sợ hãi suýt quay đầu bỏ chạy, y cố nén khát vọng xoay người chạy đi, nỗ lực đè nén sự run rẩy trong giọng nói: "Như vậy không, không vệ sinh, ăn vào sẽ bị bệnh."

Thạch Hổ không hiểu vệ sinh là ý gì, nhưng ba chữ sẽ bị bệnh thì hắn hiểu. Nhưng hắn không rõ, người trong bộ lạc đều ăn như thế, cũng chưa từng thấy ai vì vậy mà bị bệnh.

Hắn vừa muốn mở miệng phản bác, Bạch đã không vui rồi, bộ mặt mèo mập mạp hung tợn nhíu lại, lộ ra răng nanh trắng tinh sắc bén, cái đuôi mạnh bạo quật lên tay Thạch Hổ, để lại một vết đỏ tươi.

"Không cho cậu ăn hiếp… y!" Bạch hung ác gầm lên, tiểu thuần nhân tiểu sứ thần của nó ai cũng không thể ức hiếp!

Thạch Hổ vừa thấy khó hiểu lại thấy ủy khuất: "Con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi ức hiếp y, rõ ràng là y không cho tôi ăn thịt!" Bạch cư nhiên vì một thuần nhân mới nhặt về hai ngày đã trở mặt với hắn, còn có thể cùng nhau vui vẻ chơi đùa sao? Thạch Hổ cũng tức giận, mắt hổ trợn tròn, hổ văn trên mặt như ẩn như hiện.

Mắt thấy hai con sắp đánh nhau, Ngô Nặc cắn răng nói: "Đừng cãi nữa, không phải không cho anh ăn thịt. Chỉ là anh ăn như vậy sẽ bị bệnh, thật đó, tôi sẽ làm cho anh đôi đũa."

Thạch Hổ tức giận hừ một tiếng, dự định nể tình mấy món ngon trước mắt, tạm thời không tính toán với Bạch.

Bạch hừ hừ hai tiếng, quyết định nể tình tiểu sứ thần, không thiếu kiến thức như con hổ ngu ngốc này.

Ngô Nặc thấy đại miêu bảo vệ mình như vậy, lòng ấm áp cao hứng, nếu không phải có người ngoài ở đây, y thật sự muốn ôm đại miêu vào lòng xoa nắn một trận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!