Chương 13: Bịa chuyện

Hệ thống tuy hơi lừa đảo một chút, nhưng cá cơm khô hiệu hệ thống thật sự rất ngon, vừa giòn vừa thơm không có mùi khói còn mang theo vị cay thơm nồng, đừng nói Bạch, ngay cả Ngô Nặc kiếp này cũng chưa từng ăn qua cá cơm khô nào ngon như thế.

Một túi cá cơm khô đại khái một cân, bị Ngô Nặc và đại miêu nhóc một con tôi một con, trở thành bữa khuya giải quyết sạch sẽ.

Giải quyết xong miếng cá cơm khô cuối cùng, một người một mèo đều liếm môi, hãy còn thèm thuồng.

"Số cá cơm khô này là cậu làm buổi chiều sao?" Bạch biết rõ trên người Ngô Nặc có những thứ gì, cá cơm khô này không có trong ấn tượng của nó, vì buổi chiều nó không có ở đây, cho nên nó chủ quan nhận định số cá khô này là Ngô Nặc làm lúc chiều.

Ngô Nặc liền gặp điểm khó.

Là nói thật? Hay tùy tiện bịa chuyện?

Nếu nói thật, y không xác định liệu có bị Bạch xem thành yêu quái đuổi ra khỏi bộ lạc không, hoặc sẽ có kết cục còn thảm hơn. Dù sao, từ cổ chí kim, nhân loại luôn ôm lòng sự hãi và bài xích cực lớn đối với thứ chưa biết.

Ngô Nặc nắm chắc lần này có thể tùy tiện nói xạo cho qua, lừa được Bạch, đơn giản nhất chẳng qua chính là thuận theo lời bạch, nói cá cơm khô này mình vừa làm buổi chiều.

Nhưng một lời nói dối luôn sẽ tạo ra càng nhiều lời nói dối để lấp liếm, kết cục của nói dối nhiều, một là biến thành tên lừa gạt miệng trơn lưỡi trợt miệng đầy dối trá, không thì bị người ta vạch trần mất đi tất cả những thứ lừa được. Về nhà, xa không với tới, trước lúc đó y phải sống ở bộ lạc Trường Hà, đồng thời, y khẳng định sẽ không từ bỏ sử dụng hệ thống, không ngừng lấy ra thứ không thuộc về thế giới này chắc chắn sẽ bị người ta chú ý, một lần hai lần có lẽ còn có thể dùng lời nói dối lừa qua, nhưng thời gian lâu dần căn bản không thể.

Dù sao, bộ lạc nguyên thủy không phải hiện đại, cái xã hội nhân tình lãnh đạm đến mức chết trong nhà mười ngày nửa tháng hàng xóm cũng không biết kia.

Mà y, hiện tại đang sống trong nhà Bạch, thậm chí còn nằm cùng Bạch trên một chiếc giường.

Ngô Nặc không cho rằng kỹ thuật nói dối của mình đã cao minh đến mức có thể dễ dàng lừa gạt được bạn cùng nhà về lâu về dài.

Đại miêu, đại miêu từ một trình độ nào đó mà nói, là ân nhân cứu mạng của y. Nếu không phải đại miêu mang y về bộ lạc Trường Hà, hiện tại y còn không biết đang ở đâu, nói không chừng đã bị dã thú gặm tới bã cũng không còn.

Dù chỉ vì ân cứu mạng này, y cũng không nên nói dối đại miêu.

Nhưng, nói thẳng ra, thì Ngô Nặc cũng không biết nên bắt đầu nói từ chỗ nào. Tạm chưa nói đại miêu có tin tưởng có nghe hiểu  hay không, ngay cả bản thân y cũng không làm rõ được chuyện xuyên qua, hệ thống là sao, y phải kể với đại miêu từ đâu?

Chỉ có thể tìm một biện pháp điều hòa.

Ngô Nặc chỉnh lý đường tư duy, tổ hợp ngôn ngữ một chút, sau đó nhỏ giọng nói với đại miêu: "Anh nói với mình nhóc thôi, bí mật, nhóc không thể nói với người khác."

"Bí mật?" Lần đầu tiên đại miêu nghe được từ này, không biết có ý gì, nhưng nó hiểu được nửa câu sau. "Ừ, tôi sẽ không nói với bất cứ ai, đại vu cũng không nói, tôi có thể thề với thần thú." Chỉ có nó biết, bí mật, ừm, bí mật của tiểu thuần nhân, đại miêu dỏng tai lên, trong lòng có chút hân hoan ︿( ̄︶ ̄)︿.

Được rồi, có lẽ không chỉ một chút thôi đâu.

Dưới ánh trăng hôn ám rọi vào, Ngô Nặc nhìn ánh mắt hiếu kỳ tràn đầy tín nhiệm của đại miêu, không hiểu sao thấy hơi chột dạ.

Y thanh giọng nói: "Cá cơm khô là phần thưởng của thần cho anh." Hệ thống giao dịch thần thông quảng đại, đừng nói đối với người của thế giới nguyên thủy này, dù là với y, cũng không cách nào lý giải được, giống như thần. Y nhớ lúc trước khi đọc sách từng thấy một đoạn văn, phía trên nói kỳ thật thần trên lịch sử nhân loại, đều là người ngoài hành tinh, chứng cứ chính là trong kim tự tháp có tranh bích họa vô cùng giống với phi hành gia của hiện đại.

Y, thế này chắc không tính là nói dối đúng không?

Đại miêu kinh ngạc suýt dựng lông: "Thần? Phần thưởng?"

Ngô Nặc ra hiệu khẽ thôi, nhỏ giọng nói: "Thần mang anh đến thế giới này rèn luyện, nó cho anh một vài sứ mệnh đặc thù, hoàn thành những sứ mệnh này, nó sẽ cho anh phần thưởng. Không hoàn thành sẽ có trừng phạt."

Hệ thống:… Lặng lẽ nhìn ký chủ ngốc giả đò khí phách là được.

Đại miêu cảm thấy tam quan của mình đã bị đổi mới một lượt, nó nghĩ đến những câu chuyện đại vu từng kể cho nghe lúc nhỏ: "Vậy cậu chính là sứ thần mà đại vu nói đến sao?"

Sứ thần là cái quỷ gì nữa?!

Sau đó đổi thành Ngô Nặc kinh ngạc, thế giới này chắc sẽ không thật sự có thần linh gì đó chứ? Cho nên, quả nhiên vẫn không nên nói dối sao QAQ!

Nhưng, nếu đã mở đầu rồi, Ngô Nặc chỉ có thể nhận mệnh gồng mình biên tiếp: "Đại khái, đúng thế."

Bạch không ngờ tiểu thuần nhân mình nhặt về lại có lai lịch lớn thế, khó trách tiểu thuần nhân thông minh như vậy, không ngờ nó lại nhặt được một sứ thần ︿( ̄︶ ̄)︿! Đại miêu không khỏi thấy đắc ý, lại có chút lo lắng, bộ mặt mèo mập mạp nhíu thành cục: "Vậy sau này anh sẽ rời khỏi nơi này sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!