"Nhóc, hôm nay buôn bán không tệ nha, kiếm được không ít đúng chứ." Hoa đăng vừa lên, ở ngoại vi khu du lịch, các du khách nhộn nhịp vừa chụp hình, vừa đi dạo quanh những sạp hàng bên đường, so với đi vào khu du lịch mua mấy đồ kỷ niệm lừa tiền, thà ở bên ngoài dạo những sạp ven đường đào ra vài đồ trang trí đặc sắc, đồ ăn vặt đặc sắc không đắc tiền, rõ ràng thu hút họ hơn.
Ngô Nặc chính là một trong đám đông bán hàng rong, so với những người bán hàng khác, y trẻ tuổi hơn nhiều, vốn chỉ mới mười tám mười chín tuổi, lại phối hợp với gương mặt búp bê gần như có thể nói là xinh đẹp. Chẳng qua, đại khái vì Ngô Nặc chưa học xong trung học đã lăn lộn ngoài xã hội, bày hàng bán vài năm, hơi thở con buôn trên mặt khiến giá trị nhan sắc của y giảm đi không ít, nhưng dù là thế, rất nhiều khách hàng nữ cùng một phần khách nam vẫn vui vẻ chăm sóc chuyện làm ăn của y.
Hết cách, ai bảo đây chính là một thế giới nông cạn chỉ nhìn mặt chứ? ╮(╯▽╰)╭ Ngô Nặc đã bán hàng vài năm, có đại trí tuệ hay không không dám nói, nhưng thông minh vặt thì có rất nhiều, ánh mắt cũng không tồi, luôn có thể giành trước người khác bán ra vài sản phẩn mới mẻ __ từ dây chuyền túi xách phong cách dân tộc, đến đồ kỷ niệm đặc sắc địa phương, rồi tới gậy tự sướng v.v…. trời nắng bán nón trời mưa bán dù mùa hạ bán kem mùa đông bán đồ chơi lông nhung, lúc rảnh thì thuận tiện làm chút in ấn.
Y cầm hàng so sánh cẩn thận, thà rằng kiếm ít đi một chút cũng phải chọn ra vài thứ chất lượng tốt, tuân theo nguyên tắc lãi ít tiêu thụ mạnh, không chỉ du khách ngoại lai thích mua đồ của y, người bản địa thường xuyên đến dạo khu du lịch cũng có vài khách quen của y.
Vì có chút thông minh vặt, Ngô Nặc hiểu rõ bán hàng rong, cả ngày đấu trí với thành quản không phải con đường tốt, cho dù tiền kiếm được không ít hơn những thành phần tri thức gọn gàng sạch sẽ làm việc trong văn phòng, nhưng cực khổ trong đó, chỉ có ai từng bán hàng mới biết.
Dãi nắng dầm mưa bị thành quản đuổi theo như chuột, lúc trẻ có lẽ không sao, nhưng tuổi lớn rồi sẽ ăn không tiêu. Cho nên, Ngô Nặc có một mục tiêu lâu dài __ mở tiệm làm ông chủ!
Nói đến mục tiêu vĩ đại này, thì không thể không nhắc đến gia đình Ngô Nặc một chút, mẹ y sức khỏe không tốt, vào lúc y mười tuổi đã sớm qua đời, chưa được một năm, ba y đã đón người mới về nhà. Mẹ kế dẫn theo đứa con riêng nhỏ hơn y hai tuổi, đứa con riêng đó quả thật là từ một khuôn của ba y đúc ra, hai người đó đứng cạnh nhau, ai cũng cảm thấy đứa con riêng kia mới là con ruột của ba y, có thể tiết kiệm luôn cả tiền kiểm tra DNA.
Mà đứa con riêng đó cũng thật sự là giống của ba y, nếu không với cái đức tính bủn xỉn tới chết của ông ta, không thể nào đối xử với sửu khuê nữ đó còn tốt hơn cả con ruột.
Mẹ kế vào cửa chưa được vài năm, lại sinh thêm một đứa con trai, từ đó, địa vị của Ngô Nặc trong nhà triệt để rơi xuống tầng đáy, ông bà nội vốn còn đối tốt với y một chút, trong những lời ngon tiếng ngọt của mẹ kế cùng lời nũng nịu non nớt của thằng cháu nhỏ, đã dần quên đi thằng cháu lớn.
Gia cảnh Ngô Nặc không tính là kém, tuy là trong thành phố nhỏ tuyến hai tuyến ba, ông bà nội đều là người đã nghỉ hưu, cặp vợ chồng già cộng lại một tháng có thể lĩnh tiền hưu ba bốn ngàn, ba y thì mở một quán ăn nhỏ khoảng bốn mươi mét vuông trên con đường không nóng không lạnh, nhờ vào tay nghề cũng xem như được, chuyện làm ăn không tính là kém, lại thêm mặt tiền của tiệm không cần trả tiền thuê, mấy năm gần đây mỗi năm cũng có thể thu nhập hơn trăm gần hai trăm ngàn, ngoài ra còn cho thuê hai căn nhà, tiền thuê tuy không nhiều như ở thành phố lớn, nhưng mỗi năm vẫn có thể thu vào sáu bảy chục ngàn, ở thành phố nhỏ tuyến hai tuyến ba, thu nhập thế này đã đủ cho một gia đình sống cuộc sống sung túc.
Ít nhất, cung cấp cho con trai học trung học tuyệt đối không vấn đề.
Nhưng, ba của Ngô Nặc lại nói ông không có tiền, không có tiền cho Ngô Nặc học trung học.
Tính cách Ngô Nặc cũng bướng bỉnh, không nhìn nổi ông bà ngoại đã tới tuổi này rồi còn vì chuyện đó mà cãi vã với ba mình, mẹ y là con gái một, ông bà ngoại gần bốn chục tuổi mới có bà, năm đó mẹ qua đời khiến hai ông bà chịu đả kích lớn, sức khỏe vẫn luôn không tốt, tiền lương hưu không tính nhiều mỗi tháng hơn phân nửa đã bỏ vào bệnh viện, hết rồi, hai ông bà còn phải sinh sống chi tiêu, ngoài ra còn thỉnh thoảng nhét chút tiền cho Ngô Nặc, cứ thế năm này tháng nọ, hai ông bà căn bản không cách nào gánh nổi phí trung học cho Ngô Nặc.
Nhìn hai ông bà mặt ủ mày chau, Ngô Nặc từ bỏ việc học, cho dù thành tích của y vốn khá tốt, cho dù y cũng từng nghiêm túc nghĩ rằng "học hành thay đổi vận mệnh", nhưng, cuối cùng y chọn từ bỏ, nhưng, y cũng không làm theo ý ba mình, vào quán cơm gia đình làm công, mà nhờ ông ngoại giúp y tìm quan hệ vào làm công trong một công xưởng ở tỉnh thành.
Lương cơ bản một ngàn, còn lại tính phần trăm theo sản phẩm, Ngô Nặc gồng mình liều sống liều chết làm ba tháng kiếm được bảy ngàn liền xin nghỉ. Người khác cho rằng y còn nhỏ không chịu khổ được, nào biết Ngô Nặc nhìn trúng chuyện bày sạp bán ở chợ đêm. Chỗ y làm công là một khu công nghiệp tập trung, nhân công tới từ các nước các vùng, những nhân công này đều sống trong ký túc xá tập thể công xưởng cung cấp, tối không có việc gì mọi người đều thích ra ngoài dạo chợ đêm.
Vì nơi này cách xa nội thành, thành quản cũng không quản bán hàng rong quá nghiêm, chỉ cần cấp trên không chỉ thị kiểm tra, bình thường cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
Lúc nghỉ ngơi Ngô Nặc cùng các đồng nghiệp dạo qua vài lần, y trời sinh vô cùng nhạy bén với con số, lại thêm trong nhà vốn buôn bán, tai nghe mắt thấm ít nhiều có chút thiên phú biết chút mẹo, tính sơ lại, mấy người bán hàng này trong một tối ít thì có thể kiếm được hơn mấy chục, hai ba trăm thậm chí nhiều hơn, tốt hơn y làm công mệt sống mệt chết nhiều, nghiên cứu vài lần, cuối cùng Ngô Nặc quyết định xin nghỉ cầm tiền lương lập nghiệp.
Vạn sự khởi đầu nan, Ngô Nặc đi không ít đường cong chịu rất nhiều thiệt, buôn bán mới dần bắt đầu khởi sắc.
Đại khái y trời sinh có tinh thần tiên phong, sau khi dạo qua tỉnh thành vài lần, quyết định rời khỏi khu công nghiệp, đi tỉnh thành tìm cơ hội.
Dần dần, y bắt đầu lăn lộn ở các khu du lịch trong nội thành, dần đứng vững bước chân, có tiền để dành.
Ông bà ngoại thấy y có thể tự kiếm sống, hơn nữa còn sống rất tốt, đại khái cũng yên lòng, lần lượt bệnh qua đời. Hai ông bà không có tiền để dành, trước khi qua đời mắc bệnh tốn rất nhiều tiền, sau khi qua đời, Ngô Nặc bán nhà của hai người, lại bỏ thêm chút tiền của mình mới trả hết tiền hai ông bà thiếu, còn an trí cho họ.
Ông bà ngoại qua đời rồi, Ngô Nặc càng không có vướng mắc gì với thành phố nhỏ sinh dưỡng ra mình, không nói cho ai biết, tiếp tục trở về tỉnh thành bán hàng.
Ba y đại khái cũng vừa lòng với trạng thái hai bên sống yên ổn, chỉ cần Ngô Nặc không xin tiền ông, thì sao cũng được.
Còn về Ngô Nặc làm gì, sống tốt hay không, không nằm trong phạm trù ông quan tâm.
Ngô Nặc cũng vui vẻ tự do tự tại, nhưng trong lòng y chung quy vẫn nén giận, mỗi khi bị thành quản đuổi chạy té khói, mỗi khi cô đơn muốn khóc trong căn phòng trọ cũ kỹ, y đều âm thầm thề, rồi sẽ có một ngày y nhất định có một cửa tiệm của riêng mình, mở tiệm làm ông chủ, sống tốt hơn ba y gấp trăm lần.
Chính vì mục tiêu "vĩ đại" này, Ngô Nặc luôn cần cù chăm chỉ đi trên con đường của mình, không bị thành phố xa hoa đồi trụy cuốn vào ngã chệch.
Sau khi liên tục mua các loại thương phẩm đủ kiểu hơn một năm, cuối cùng Ngô Nặc bắt đầu bán đồ ăn vặt.
Trong khu du lịch, các du khách không nhất định muốn móc ví mua mấy đồ kỷ niệm chỉ có vẻ ngoài, nhưng nhất định vui lòng thưởng thức mỹ thực đặc sắc bản địa.
Dù sao, khi ghép hai chữ đặc sắc và mỹ thực lại với nhau, dân chúng của đất nước ăn vặt rất khó kiên định phòng tuyến tâm lý ╮(╯▽╰)╭.
Mẹ cùng bà ngoại Ngô Nặc đều rất giỏi nấu ăn, tay nghề hơn xa ông ba mở tiệm của y, ở phương diện này, Ngô Nặc kế thừa thiên phú của họ, tuy chưa từng bái sư học nghệ theo hệ thống, nhưng thông qua xem sách và lên mạng học, Ngô Nặc biết làm rất nhiều món, hơn nữa mùi vị đều không tồi, lấy riêng tay nghề này ra đã không kém hơn đầu bếp của khách sạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!