Chương 49: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Phương Sơ Dương về nhà chợp mắt một hồi, lại vội vã đi đến đội hình cảnh. Bây giờ vẫn còn chưa đến giờ làm việc, cổng lớn vẫn đóng, nhưng trước cổng của cục công an thành phố đã đứng đầy người.

"Đồng chí này, anh là cảnh sát đúng không? Có thể cho chúng tôi vào được không, chúng tôi muốn hỏi đội hình sự một chút xem đã tìm được mấy đứa bé chưa."

Thì ra là phụ huynh của mấy đứa bé. Hôm qua toàn quốc đã biết được chuyện đó, đương nhiên là những phụ huynh lúc nào cũng quan tâm tin tức cũng sẽ biết. Hơn nữa chỗ gặp chuyện không may chính là khu thương mại mà Tiếu Dao mất tích. Hôm qua họ đã đến đồn công an của khu đó hỏi qua, đồn công an chỉ có thể nói là vụ án đã được chuyển giao cho cục công an thành phố, vì thế mấy phụ huynh liền tìm đến đây.

"Không thể." Phương Sơ Dương lạnh lùng trả lời, đi đến cửa nhỏ bên mặt hông rồi trực tiếp quẹt thẻ đi vào, "cạch" một tiếng đóng cửa lại.

"Ây cái anh này có thái độ gì thế, rõ ràng là có thể vào mà!" Mấy người kêu lên.

Phương Sơ Dương không để ý tới bọn họ, đi thẳng vào phòng làm việc của đội hình cảnh, vỗ vỗ Trần Chiếu Huy đang gặm bánh nướng: "Trần Tiểu Hắc, cậu đi ra giải thích với mấy phụ huynh đó chút đi."

"À." Tiểu Trần thành thật lập tức bỏ bánh nướng xuống rồi đi ra ngoài.

"Tiểu đồng chí, đã bắt được tên buôn người kia chưa?"

"Con của chúng tôi đã có tin tức gì chưa?"

"Tên đó giấu con tôi ở chỗ nào vậy?"

Ôm tâm lý "Ngộ nhỡ là một tập đoàn tội phạm," ngoại trừ hai phụ huynh mất con ở khu thương mại thì còn có những phụ huynh mất con ở chỗ khác cũng đến hỏi.

Tiểu Trần bị đủ loại vấn đề hỏi cho ngớ người: "Ừm thì, mọi người bình tĩnh một chút, nghe tôi nói đã."

"Làm sao mà bình tĩnh được, chúng tôi đang gấp muốn chết đây." Một người mẹ khóc ròng nói.

"Xuỵt, trước hãy nghe xem cảnh sát nói thế nào đã, nói ồn ào nữa thì không biết tin tức được đâu." Một người có tuổi hiểu chuyện nói mọi người yên lặng.

"Đã bắt được người ở trong khu thương mại hôm qua. Vụ án vẫn còn đang trong quá trình điều tra, bây giờ chúng tôi chưa thể tiết lộ bất cứ tin tức gì thêm được." Trần Chiếu Huy dựa theo cách mà bình thường các đội trưởng đối phó với truyền thông, người thân của người bị hại, nghiêm túc trả lời.

"Vì sao không tiết lộ được, nói cho chúng tôi biết họ giấu mấy đứa bé ở đâu để chúng tôi đi tìm chứ!" Các phụ huynh lại ồn ào lên.

"Tiểu đồng chí, tôi chính là mẹ của Tiếu Dao mất tích ở khu thương mại Vạn Trà, cậu cho tôi gặp tên buôn người kia đi, tôi chỉ muốn hỏi xem hắn ta đã bán con tôi đến đâu thôi được không?" Mẹ Dao Dao vịn lan can sắt, giọng nói mang theo run rẩy.

"Xin lỗi." Trần Chiếu Huy không ứng phó được, nhưng vẫn cố gắng giải thích cho bọn họ.

Tiểu Mã ở trong nhìn ra rất khó chịu: "Ai, nghe thật là sốt ruột mà."

"Sốt ruột cũng chẳng có biện pháp gì. Không thể vì thấy bọn họ tội nghiệp mà nói tiến độ phá án cho bọn họ biết được, những phụ huynh này kiểu gì cũng đồn ra ngoài, nói không chừng sẽ truyền đến tai bọn buôn người." Tiểu Trương thở dài.

"Không sai, hơn nữa chúng ta cũng không có cách nào phân biệt được người nào là người thân của người bị hại, người nào là tội phạm giả trang." Đội trưởng Phạm đứng ở cửa, dùng ánh mắt có kinh nghiệm phong phú quét qua đám phụ huynh đang tranh cãi kia.

Vất vả lắm mới đuổi được hết phụ huynh đi, Trần Chiếu Huy mặt xám mày tro quay lại, bánh nướng cũng lạnh mất rồi. Cầm lên tính ăn tiếp, Phương Sơ Dương ném một cái bịch lớn đến, Tiểu Trần chụp lấy theo bản năng, là một bánh mì kẹp thịt còn nóng hôi hổi: "Hắc hắc, cảm ơn đội phó."

Tiểu Mã nhìn Tiểu Trần ăn ngon lành, vô cùng đố kị: "Đội phó cũng thiên vị quá đi, chỉ cho một mình Tiểu Trần ăn thôi."

"Vậy cậu đi đối phó đám phụ huynh kia đi rồi tôi cho cậu ăn." Phương Sơ Dương quay sang liếc cậu.

"Hê hê hắc, Tiểu Trần cực khổ rồi, nên được chỗ tốt." Tiểu Mã lập tức đổi giọng.

Cười đùa hai câu, trở lại chuyện chính, Phương Sơ Dương thương lượng với đội trưởng Phạm một chút, bắt đầu phân chia nhiệm vụ. Bây giờ, lượng tin tức trong lời khai của Lý Siêu chẳng dùng được bao nhiêu, không tìm được bọn chủ chốt buôn bán người, phải cần đi đến từng cửa hàng để điều tra.

"Tiểu Mã và Tiểu Trần đi đến khu phố thương mại Kim Hâm để tra chuyện xảy ra hôm đó và người đóng giả gấu hay gì đó." Khu phố thương mại Kim Hâm chính là chỗ khu thương mại có trẻ em bị mất tích, bên đó quản lý không bằng Vạn Trà, khá là lộn xộn, cũng không có camera để coi lại, chỉ có thể đến từng chỗ để hỏi.

"Dạ!"

"Tiểu Trương đi tra hai số điện thoại mà chị Hà đã dùng, tra được thì lập tức đến đó, tôi sẽ đi cùng với cậu." Phương Sơ Dương trẻ tuổi, tinh lực tràn đầy, người siêng năng thường mang theo các đội viên ra ngoài chính là hắn, đội trưởng Phạm chịu trách nhiệm tọa trấn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!