Chương 45: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Bởi vì nhiều vụ án trẻ em bị mất tích xuất hiện trong khoảng thời gian ngắn, toàn thành phố liền triển khai kiểm tra an toàn tất cả các khu thương mại. Yêu cầu tất cả các khu thương mại phải mở camera lên, camera bị hư thì phải sửa cho nhanh. Cảnh sát thông báo một cái nhắc nhở không rõ ràng, nói rằng các bậc phụ huynh có ở trong khu thương mại an toàn cũng phải coi con mình cho kỹ.

Nhưng mà loại thông báo này năm nào cũng có cho nên cũng không được coi trọng mấy.

Địch Thần làm ổ trên sô pha trong phòng làm việc của CEO, coi đi coi lại đoạn video trong camera theo dõi được đồn công an lấy về, nghiên cứu xem Dao Dao biến mất như thế nào. Lúc Phương Sơ Dương nói anh biết tin tức lúc tối qua, khiến anh rất không yên tâm. Tổ chức chuyên bắt những bé gái đáng yêu, so với nhóm người buôn lậu bình thường thì còn đáng sợ hơn, những đứa bé này bị bắt đi để làm chuyện gì thì quả là không dám nghĩ đến.

Trong video, một nhóm trẻ con chạy tới chạy lui, dường như đang chơi gì đó, phương hướng các bé chạy cũng giống nhau. Dao Dao cũng chạy theo, hơn nữa còn chạy ở phía trước. Bé gái ở giai đoạn phát hiển thường có thể lực tốt hơn với các bé trai, cô bé bay nhanh như một trận gió trong video.

Lúc trước ở nhà trẻ, khi những đứa bé khác muốn ăn hiếp Địch Mông Mông thì đều do Dao Dao bảo vệ bé. Tuy là Dao Dao hay khóc nhè, nhưng lúc gặp phải chuyện liên quan đến Địch Mông Mông thì sẽ trở nên vô cùng hung dữ. Mà thằng nhóc con nhà mình, chắc cũng là do như thế mới quậy đòi kết hôn với người ta.

Nhớ đến đêm qua Mông Mông lại hỏi anh đã tìm được Dao Dao chưa, Địch Thần lại càng buồn phiền.

Cao Vũ Sanh làm việc một lúc, nhịn không được ngước mắt lên nhìn anh. Bình thường không chú ý, hôm nay Địch Thần nằm trên sô pha màu đen, trông anh lại phá lệ trắng hơn.

Lúc đó ở trong làng, thấy anh trắng đến độ phát ra ánh sáng, vẫn cứ cho là chỗ đó có màu sắc quá mức tăm tối. Bây giờ xem ra, hình như không phải. Mùa hè Địch Thần đều chạy đến chạy lui bên ngoài, cũng không hề đen đi vì phơi nắng chút nào, chắc là trời sinh phơi nắng cũng không đen...

"Bụp," một cục giấy tròn bay đến, chính xác trúng ngay gáy của Cao Vũ Sanh.

"Ngoan ngoãn làm bài tập đi, phát ngốc cái gì." Thầy giáo Địch vo tròn một tờ giấy ném hắn.

Cao Vũ Sanh giơ tay lên tiếp được: "Anh đang xem gì thế?"

"Video quay lại cảnh Dao Dao mất tích." Địch Thần do dự một chút, kể lại chuyện một bé gái khác mất tích cho Cao Vũ Sanh, "Nếu như bắt cóc đến trong núi thì không sao, nuôi mấy đứa thì cũng chẳng xảy ra chuyện gì nguy hiểm, cái này thì khó nói."

Anh rất muốn đến khu thương mại kia xem sao, luôn cảm thấy có chi tiết gì đó đã bị bỏ quên. Nhưng lại lo lắng Cao Vũ Sanh ngây ngốc một mình, nếu đám cháu chắt kia ngay cả loại tiện chiêu như lẩu nóng cũng dám dùng, thì không chừng còn có thể dùng thủ đoạn bỉ ổi gì đó nữa. Bây giờ, ngay cả nhà vệ sinh công cộng anh cũng không dám để Cao Vũ Sanh đi một mình.

"Mai em muốn tới Vạn Trà mua một cái cà vạt, anh cũng tiện đường đi xem sao." Cao Vũ Sanh thu lại ánh mắt, tiếp tục làm việc.

"Chứ mai không phải đến buổi họp báo ra mắt xe thể thao à?" Địch Thần nhìn thoáng qua lịch, ngày mai chính là thứ Bảy không lệch chút nào.

Cao Vũ Sanh nghiêng đầu: "Không đi."

Địch Thần: "..." Đây chính là có người muốn dùng nồi lẩu hắt em ấy để ngăn em ấy đi tham gia hoạt động, nói không đi là không đi, quá không tôn người người nghiêm túc tranh đấu trong gia đình giàu có rồi.

Cao đại thiếu gia nhất ngôn cửu đỉnh, nói không đi là sẽ không đi. Đến hôm thứ Bảy, mặc một bộ quần áo thoải mái vào, cùng Địch Thần đến khu thương mại.

"Anh nói này, sao em lại mua hai bộ giống nhau như đúc thế." Địch Thần nhìn bộ đồ trên người mình trông không khác gì với đồ của Cao Vũ Sanh, vô cùng buồn bực.

"Không giống lắm mà." Cao Vũ Sanh dùng một ngón tay chạm vào cổ áo của Địch Thần, "Thiết kế của cổ áo khác nhau."

Địch Thần nhìn cái kia rồi nhìn cái này, điểm khác nhau duy nhất là chính đường viền của một cái là nhọn, một cái kia là tròn, khác biệt nhỏ xíu như thế thì ai có thể nhìn ra được chứ!

"Đây là đồ tình nhân à?" Địch Mông Mông thành thật hỏi.

"Không biết thì đừng nói bậy, đây gọi là đồ anh em." Địch Thần chọt đầu bé.

Địch Mông Mông che đầu trốn sau Cao Vũ Sanh: "Mặc một cái quần giống nhau gọi là anh em, mặc hai cái quần giống nhau gọi là người yêu, đây chính là cậu nói mà."

"Hầy, thằng nhãi con này, vậy thì con cứ trốn đi, để cho chú Cao bế con." Địch Thần có ý dùng mặt lạnh của Cao Vũ Sanh hù bé.

"Ưm..." Địch Mông Mông lập tức sợ hãi, tự bản thân bé không đi được xa, nhưng lại không dám để cho Cao Vũ Sanh ôm.

Cao Vũ Sanh khom người bế bé lên: "Lầu ba của Vạn Trà có bán Takoyaki ăn ngon lắm, bên cạnh còn có bánh mì nướng, muốn ăn không?"

"Muốn ăn!" Địch Mông Mông lập tức vui vẻ, ôm Cao Vũ Sanh không buông tay.

Địch Thần nhìn nhóc con vô lương tâm kia bị một hộp Takoyaki còn chưa đến tay bắt cóc, chỉ có thể lần nữa cảm khái vật đổi sao dời lòng người dễ đổi. Công ơn nuôi dưỡng bốn năm không thể đánh lại viên đạn bọc đường của chủ nghĩa tư bản, nói làm phản là phản ngay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!