Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Gần giờ tan việc, cha Cao Vũ Sanh gọi điện thoại đến nói muốn cùng hắn ăn một bữa cơm, lý do đơn giản thô bạo, "Có việc cần bàn." Tuy là quan hệ với người trong nhà không tốt lắm, nhưng cha gọi hắn ăn cơm thì không thể không đi, Cao Vũ Sanh nói Địch Thần đi về đón Mông Mông trước đi.
Từ sau khi biết nhà họ Cao là cái dạng gì, Địch Thần liền không yên lòng để cho Cao Vũ Sanh ở cùng một chỗ với bọn họ, cha ruột cũng không được. Nhà trẻ ở tiểu khu kia có thể trông trẻ đến chín giờ tối, không có gì đáng ngại cả.
"Vệ sĩ chỉ có thể đứng ngoài cửa thôi." Cao Vũ Sanh không muốn để anh chịu phần tủi thân này, bên người cha già cũng có vệ sĩ nên không có gì nguy hiểm cả.
"Anh vốn là vệ sĩ mà, đứng ngoài cửa thì có làm sao, em đang khinh thường nghề nghiệp của anh đấy à?" Địch Thần không hiểu đứa nhóc này nghĩ gì nữa.
Cao Vũ Sanh không phản đối được, chỉ có thể mang theo Địch Thần đến Thuý Trúc Cư.
Thuý Trúc Cư là một tứ hợp viện nhỏ, trang trí đến cổ hương cổ sắc (phong cách cổ trang). Trong sân trồng cây trúc xanh um tươi tốt, có thuỷ tinh so le chằng chịt được khoét lỗ phía trên đám trúc, khi trời mưa thì nước mưa có thể tưới thẳng lên trúc, cũng sẽ không làm ướt đường nhỏ bằng gỗ trong sân.
Bởi vì được thiết kế thị giác đặc biệt cho nên bốn cái nhã gian được sắp xếp không nhìn thấy nhau, tính tư mật rất mạnh.
Ngoài cửa nhã gian có hai người vệ sĩ mặc đồ đen. Hai người đàn ông to lớn mặc một bộ đồ vest màu đen, cạo đầu húi cua tiêu chuẩn, ngoài ra còn đeo kính đen khốc huyễn, một bên tai còn đeo tai nghe liên lạc dạng lò xo. Địch Thần chỉ có linh kiện là một cái kính đen mang vào là mù, chợt cảm thấy rất mất mặt.
"Mời vào trong." Vệ sĩ đứng ở cửa thấy Cao Vũ Sanh thì đưa tay mở rộng cửa, bị Địch Thần cướp trước một bước. Địch Thần đưa tay đẩy cửa ra, bước một bước vào trước, ngăn cửa tự động đóng lại rồi để cho Cao Vũ Sanh đi vào, ánh mắt nhanh chóng quét một vòng hoàn cảnh bên trong.
Trong phòng có hai người, ngoại trừ người cha Cao Chấn Trạch đã gặp lần trước ở nhà họ Cao, thì bên phía tay trái còn có một cô gái trẻ tuổi ăn mặc thời trang.
Bước chân của Cao Vũ Sanh dừng lại, nhíu mày nhìn về phía cô gái không quen ngồi bên cạnh Cao Chấn Trạch.
Uây, đây đúng là chuyện quan trọng thật. Địch Thần muốn huýt sáo một cái, nhưng hoàn cảnh này không thích hợp lắm nên ráng nhịn xuống.
"Vũ Sanh, đây là con gái của chú Chu đổng sự trong công ty, Chu Lâm Na. Hôm nay vừa vặn gặp nên cũng đưa con bé đến đây. Con bé mới du học từ Mỹ về, hẳn sẽ có tiếng nói chung với con." Cao Chấn Trạch giới thiệu một câu, chỉ về chỗ bên cạnh cô gái, ý nói Cao Vũ Sanh đến đó ngồi.
Cao Vũ Sanh đứng im không nhúc nhích.
Địch Thần nhịn cười giật giật lông mi với hắn, từ từ đóng cửa lại rồi đi ra ngoài.
Cao Vũ Sanh không nói một lời ngồi vào bên phải cha mình, cách xa xa một chút, lễ độ gật đầu một cái: "Cao Vũ Sanh."
Mở màn có chút lạnh nhạt, Chu Lâm Na cũng không chú ý lắm, đôi môi đỏ mọng xinh đẹp gợi cảm vẫn cười vui vẻ từ đầu đến cuối: "Anh có thể gọi em là Lena, nghe nói anh tốt nghiệp ở đại học M à, anh có biết bên hỗ trợ kỹ thuật của Cửu Dật ở Mỹ không? Bọn họ thần bí thật, em vẫn muốn đến nhưng chẳng biết ở đâu."
Nghe nói trung tâm kỹ thuật chế tạo xe hơi Cửu Dật là do nước Mỹ đầu tư. Nhưng phần lớn cao tầng Cửu Dật cũng chưa từng đến chỗ hỗ trợ kỹ thuật này. Mặc dù Cửu Dật là sản phẩm xe trong nước, nhưng tính năng máy móc không thua xe ngoại nhập chút nào, thậm chí còn có một ít chức năng nhỏ đặc biệt mà những xe hạng sang khác cũng không có.
"Không biết." Cao Vũ Sanh lạnh nhạt lên tiếng, lấy khăn lông nóng người phục vụ đưa đến lau lau tay, nhìn về phía cha Cao ngậm xì gà, "Gọi con đến đây là có chuyện gì?"
Cao Chấn Trạch lấy xì gà chưa cắt đầu trong miệng ra: "Con nói gì thế, không có chuyện gì thì không thể gọi con đến cùng ăn một bữa với ông già này được à."
"Là tự cha nói "Có việc cần bàn" mà, không nói đến chỉ để dùng cơm." Cao Vũ Sanh nhìn thẳng cha mình, nề nếp lặp lại nguyên xi câu nói của ông.
Lão Cao tiên sinh một lát cũng không nói gì.
"Gian này là do em đặt trước, nghe nói chú muốn gặp anh nên tự chủ trương đến đây." Chu Lâm Na lúng túng nở nụ cười một chút, ra hiệu ý nói phục vụ có thể bắt đầu, "Mang đồ ăn lên đi."
Bầu không khí hơi hoà hoãn chút, trước mặt người ngoài thì không tiện phát tác, Cao Chấn Trạch cũng chỉ có thể thành thật trả lời con trai vô cùng nghiêm túc: "Tuần này sẽ tổ chức buổi họp báo ra mắt xe thể thao Cửu Dật, con đi cắt băng với Lâm Na đi."
Đường lối xe hạng sang lúc trước của Cửu Dật bị người chọc thủng, từ đó vẫn không thể nào thoát khỏi ấn tượng "Sản phẩm xe trong nước quê mùa." Bây giờ Cửu Dật đưa ra sản phẩm xe thể thao đầu tiên, ý muốn tiến quân vào thị trường người trẻ tuổi, mấy người lớn tuổi mặt già như trái quýt trong hội đồng quản trị đi cắt băng thì có chút không thích hợp.
Đương nhiên, chuyện này còn có ý khác. Cao Chấn Trạch là người nắm quyền thực tế của Cửu Dật đã nhiều năm như thế, bên ngoài vẫn luôn suy đoán xem ông sẽ giao gia nghiệp cho ai, lúc này lại để cho Cao Vũ Sanh tham dự thì khá là vi diệu.
Mắt Chu Lâm Na lộ ra hiểu rõ, lại nhiệt tình thêm vài phần với Cao Vũ Sanh: "Đây là lần đầu em tham gia hoạt động thế này, cũng không quen lắm, còn phải nhờ anh Vũ Sanh đưa em theo."
"Con không đi." Cao Vũ Sanh không hứng thú với chuyện này lắm, đã nói với Địch Thần là cuối tuần này cùng ra ngoài chơi.
Bầu không khí trong phòng lạnh lẽo, ngoài phòng lại khí thế ngất trời, đương nhiên, là tự Địch Thần khí thế ngất trời. Trên hành lang ngoài cửa có ghế kiểu phục cổ, anh liền tuỳ ý ngồi ở trên, cầm chút đồ ăn vặt miễn phí ở đây nhai rộp rộp, giao công việc canh gác cho hai anh vệ sĩ đứng cửa kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!