Chương 41: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Lúc mẹ không có ở đó, hắn cứ như bị ma quỷ quấn vậy, ngày nào cũng lẩm bẩm muốn tìm Tinh Tinh ca ca.

"Bọn họ cho là em không nhớ rõ, cứ nghĩ khi đó em bị tự kỷ thì không nhớ rõ được cái gì." Dường như Cao Vũ Sanh cực kỳ tức giận, giọng nói cũng có chút khàn khàn. Biết rõ Tinh Tinh ca ca có ý nghĩa như thế nào mà những người này cũng dám, cũng dám sao!

"Em đã từng bị tự kỷ?" Địch Thần nghe được trọng điểm. Lúc dì Diệp mất, Cao Vũ Sanh mới có tám tuổi, trẻ em ở tuổi đó đã có thể hiểu được "Chết" là có ý gì. Nếu như trong nhà không có ai an ủi em ấy, lại còn ác độc không muốn em ấy sống tốt, chuyện tinh thần xảy ra vấn đề là rất dễ.

Cao Vũ Sanh phục hồi tinh thần lại, ném miếng xương gãy trong tay xuống, lấy một cái khăn giấy từ từ lau tay: "Không có, em chỉ là không muốn nói chuyện thôi."

"..." Địch Thần không đỡ nổi cũng thở phào một cái, không có chuyện gì xảy ra là được rồi. Ngẫm lại bộ dáng không thèm để ý đến người khác của Cao Vũ Sanh lúc bình thường, nếu như lúc còn bé cứ ít nói lại cứng nhắc không thú vị, đúng là có chút giống bị tự kỷ.

Nếu như người nhà họ Cao cho rằng tinh thần của em ấy có vấn đề, bây giờ lại tìm người đến giả mạo Tinh Tinh ca ca là có ý gì? Đối với người thật vất vả lắm mới có thể bình phục lại, chấp niệm này giống như khẩu lệnh thôi miên gọi người tỉnh lại, sơ sẩy một chút thôi cũng sẽ khiến em ấy suy sụp lần nữa.

Địch Thần có thể nghĩ ra được sau khi việc này bị vạch trần thì đám người nhà họ Cao sẽ nói gì, "Tôi cũng chỉ vì Vũ Sanh thôi," "Nhìn nó tìm kiếm cực khổ quá nên muốn dỗ nó vui vẻ."

Đây là cái gia đình gì thế!

Địch Thần cắn một miếng cánh gà chiên xù, phát hiện ăn rất ngon, cầm một miếng đưa đến bên miệng Cao Vũ Sanh đang đờ ra: "Ngoan, đừng nghĩ nữa, chuyện cũng chẳng to tát gì, để ca trút giận cho em được không, hửm?"

Cao Vũ Sanh ngước mắt nhìn anh, bị một câu "Ngoan" kia làm cho ngây ngốc, hắn đã lớn thế này rồi mà kiểu câu dỗ hắn của người này vẫn chẳng thay đổi chút nào. Mới vừa há miệng muốn nói gì đó thì đã bị miếng cánh gà kia chặn ngang.

Thành công đút đồ ăn xong, Địch Thần vui vẻ lau tay, lấy điện thoại gọi cho Phương Sơ Dương. Anh Thần đại ca phố kim khí, nói muốn thay anh em trút giận chính là một giây cũng không để lỡ.

"A lô, cậu cả của Mông Mông, nhờ chú chuyện này." Địch Thần bày ra sắc mặt có việc muốn nhờ em trai tốt.

"Có rắm mau thả."

"Có một người tên là Bạch Duệ, công tác ở văn phòng luật sư Bác Duệ khu Cao Tân, chú giúp anh tra xem người này có phải là trẻ mồ côi hay không, lúc trước ở cô nhi viện nào, có từng phạm tội..." Địch Thần nói một chuỗi dài, còn chưa nói hết thì đã bị cậu cả Phương dùng một tiếng "Cút" cắt đứt.

"Là do anh, giờ tôi vội muốn chết đây, lại còn hy vọng tôi phạm quy tra thông tin người khác à, mơ đẹp quá." Phương Sơ Dương giống như ăn thuốc súng, mỗi câu nói như oán khí ngút trời.

"Ây, cái chuyện này chú vứt chuẩn thật đấy, cái này có liên quan cái chim gì đến anh?" Địch Thần bị hắn to tiếng làm cho tức giận. Vì giúp cảnh sát nhân dân hoàn thành nhiệm vụ, anh đã rất siêng năng trông Mông Mông, cố gắng không gây phiền toái cho Phương Sơ Dương. Bây giờ ngay cả chính anh cũng ở trong nhà Cao Vũ Sanh, căn bản là không hề vướng đến chuyện của Phương Sơ Dương, vậy mà sao còn có thể trách lên đầu anh?

"Vụ án mất tích trẻ em lại để cho đội hình cảnh thành phố giúp đỡ!" Phương Sơ Dương cáu kỉnh không ngớt, loại chuyện này vốn là do đồn công an khu trực thuộc quản, tỉnh kế bên cũng có khả năng giúp đỡ, nhưng hết lần này tới lần khác do bàn tán trên mạng dẫn đến dư luận xôn xao, nên lại chuyển đến trên đầu bọn họ.

"..." Địch Thần chột dạ sờ mũi một cái.

"Anh là Conan hả? Đi đến chỗ nào là chỗ đó trúng chuyện xui xẻo. Anh có thể cứ ngây ngốc ở bên người Thiên Tứ của anh, đừng có mẹ nó đi ra ngoài tác yêu tác quái được không!"

"Ây, lời này của chú anh không thích nghe đâu nhé, đang nguyền rủa Vũ Sanh của chúng ta gặp chuyện không may à?"

"Cạch, tít tít..."

Phương Sơ Dương trực tiếp cúp điện thoại.

"Này, đội phó." Trần Chiếu Huy cẩn thận gọi đội phó Phương đang bốc lửa đầy đầu, "Chiếc xe van chở Vương Tử Kiếm đi biến mất ở gần huyện R."

"Cái gì gọi là biến mất?" Phương Sơ Dương trừng Tiểu Trần không miêu tả rõ lắm.

"Chính là..." Trần Chiếu Huy nuốt nước miếng, "Sau đó thì camera không quay được nó nữa."

Chiếc xe bắt cóc Tiểu Bàn đi ra khỏi thành phố bằng quốc lộ, một đường đi về phía Đông. Quốc lộ không kín và quản lý nghiêm khắc như cao tốc, chỉ có thể dựa vào camera ở ngã tư hay dọc đường. Nhưng thường thì quốc lộ sẽ xuyên suốt rất nhiều thị trấn, ngã tư chính không có nhiều, hình ảnh cuối cùng là chụp được từ máy đo vận tốc xe ở bên đường.

"Chiếc xe đó đi qua đoạn đường siêu tốc ở thị trấn Hạ Đường, bị máy đo vận tốc phát hiện, camera kế tiếp là cách đó mười ki

-lô

-mét. Phân tích hình ảnh đó hai mươi bốn tiếng nhưng cũng không có cái bóng, chắc là bị bắt cóc đến chỗ khác."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!