Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Ra khỏi cửa của đội hình cảnh, Cao Vũ Sanh liền kéo cái móng vuốt đu trên vai mình xuống dưới, tiện tay ném chìa khoá cho anh, nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay. Trời đã đen thui, bên ngoài cục công an có đèn đường không sáng lắm chiếu xuống, chiếu ra những đường góc sáng trên đồng hồ.
"Trên tay cậu là đồng hồ dạ quang à?" Địch Thần lại gần, "Rất đẹp mắt."
"..." Cũng đâu phải là học sinh tiểu học đâu, ai còn đeo đồng hồ dạ quang chứ. Cao Vũ Sanh nhìn "Sky Moon Celestial" trên cổ tay mình, không biết phải giải thích cho vệ sĩ nhà mình là thế gia sản xuất đồng hồ đeo tay hơn trăm năm không hề sản xuất đồng hồ dạ quang như thế nào. Không đợi hắn mở miệng thì Tiểu Trần của đội hình cảnh đã đuổi đến.
"Thần ca, điện thoại của anh."
Địch Thần nhận lấy điện thoại, ghét bỏ nhìn trên dưới: "Anh nói này Tiểu Trần, lần tới có đi ra ngoài làm việc thì có thể bôi chút kem chống nắng không? Tối khuya anh chỉ nhìn thấy một bộ đồ đi đến thôi, rất là doạ người đó."
Trần Chiếu Huy kéo kéo cái áo tay ngắn kiểu vận động có gắn dạ quang của mình: "Em đen vậy cơ á?"
"Ừ." Địch Thần nói chắc như đinh đóng cột, cúi đầu gửi WeChat cho Phương Sơ Dương, "Tối nay mọi người có tăng ca không?"
"Em phải tăng ca nhưng đội phó không cần, đội trưởng biết hôm nay anh ấy phải coi Mông Mông nên nói anh ấy sẽ không đến." Cậu nhóc Tiểu Trần thành thật bán đội phó nhà mình đi.
"À..." Địch Thần ý vị thâm trường lên tiếng, xoá đi một câu, nhét điện thoại vào túi, cảm thấy ngũ quan không rõ của Tiểu Trần bỗng thuận mắt hơn, "Được rồi, cậu bận rộn thì đi đi."
Nếu như Phương Sơ Dương không tăng ca vậy thì anh có thể ở bên ngoài lâu thêm một chút rồi. Đợi đến khi đưa Cao Vũ Sanh về nhà thì phải đi chợ đêm ăn đồ nướng uống bia mới được. Bây giờ chính là mùa của tôm càng, phải mua một ký tôm càng mới được, hôm nay ngồi trong phòng giam không thể nào ngồi uổng công được.
Vừa suy nghĩ là nên ăn cay hay nên hấp tỏi, vừa lấy đèn pin kiểm tra xe, sau khi xác nhận không có vấn đề gì thì ném chìa khoá cho Cao Vũ Sanh: "Thôi vẫn là hấp tỏi đi... Á, không phải, vẫn là cậu lái đi. Tôi không lái xe buổi tối."
"Đây là cái quy củ gì thế?" Có vài người tay lái yếu không dám lái xe ban đêm sợ gặp chuyện không may, nhưng rõ ràng là Địch Thần không nằm trong nhóm người có tay lái yếu. Ban ngày Cao Vũ Sanh cố ý quan sát, có thể nhìn ra được là kỹ thuật của người này được rèn luyện vì nhận việc làm của vệ sĩ, lúc đậu xe không phải là de vào mà là xoay tròn rồi đậu vào.
"Buổi tối dễ gặp bắn nhau hơn, lúc này vệ sĩ phải cần cảnh giác hơn." Địch Thần tự nhiên ngồi vào ghế phó lái, thắt dây an toàn.
Một tay Cao Vũ Sanh đè lại cửa xe không cho anh đóng lại: "Anh nghĩ tôi sẽ tin à?"
Bạn nhỏ đầu óc tính toán quá thì không dễ thương chút nào, Địch Thần nhe răng, giằng co một lát rồi đành thừa nhận: "Tôi mắc bệnh quáng gà."
Bệnh quáng gà! Cao Vũ Sanh hết hồn, chậm rãi xích lại gần. Trong hoàn cảnh thiếu ánh sáng như thế này, ánh mắt của Địch Thần có chút không hướng lên trên lắm, nhưng phương hướng anh "nhìn" chính xác không lầm đi đâu được. Nếu không nhìn gần thì không thể nào nhìn ra dị dạng được. Thảo nào lần trước anh lại đi nhầm xe, thì ra là không nhìn thấy. Tại sao lại có thể như vậy?
"Tại sao lại bị? Chữa được chưa?"
"Trời sinh." Cách gần như thế nên Địch Thần có thể cảm nhận được hô hấp chợt nhanh hơn của Cao tổng, "Sao nghe tôi bị quáng gà lại kích động vậy? Cậu đang hối hận à, nói cậu biết nhé, tiền đặt cọc không lấy lại được đâu."
"... Không phải." Hai chữ này như là chen ra ngoài từ trong cổ họng, mang theo run rẩy khó nhận thấy, giống như là một cậu bé làm sai vô lực chống đối lại gia trưởng. Nghe đến độ đầu quả tim của Địch Thần cũng run, nghĩ thầm vị tiểu Cao tổng này sau một giây là liền muốn khóc, không thì giảm nửa giá cho cậu ta nhỉ?
Không đợi Địch Thần mở miệng, Cao Vũ Sanh liền đóng cửa ghế phó lái lại, tự mình ngồi vào ghế tài xế khởi động xe: "Về chỗ của tôi trước rồi anh đón xe về." Giọng nói lạnh như băng không còn chút ôn hoà nào cả, y như đúc khi Cao Vũ Sanh nói chuyện với nhân viên của hắn.
Bệnh quáng gà... Chẳng lẽ là tìm nhầm người? Cao Vũ Sanh siết chặt tay lái, chuyện này thật sự không có đạo lý, thật sự nghĩ không ra sao trên thế giới này còn có thể có người thứ hai có siêu năng lực hít ô
-xy để tăng cường sức mạnh. Nhưng mà mắc bệnh quáng gà, nhìn không thấy sao trên trời!
...
"Ca ca, nhà anh ở đâu vậy?"
"Nơi đó, chỗ sáng sáng ấy."
"Sao (tinh tinh)? Em gọi anh là Tinh Tinh ca ca được không?"
"Được."
...
Nhà của Cao Vũ Sanh ở "Đông Ly Ngọc Đường Loan," là một tiểu khu sa hoa có nhà lớn kết hợp sân vườn. Từ cảnh cục đi đến đây có chút xa nên cần đi cầu vượt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!