Chương 386: Phiên ngoại 25: Thế giới thứ nhất

Chuyện Alansno hồi phục đã thu hút sự chú ý rất lớn.

Xét đến những hiện tượng kỳ lạ trong lúc hắn mất trí nhớ trước đây, để tránh hắn lại quên đi điều gì, Kim Đại Kha đã đề nghị hắn viết nhật ký.

Ban đầu Alansno cảm thấy vô cùng phiền phức, nhưng trước sức ép của hai vị phó quan và anh trai mình, hắn vẫn bắt đầu viết——

《Sổ tay của A Nặc》

Ngày 1, trời trong

À...

Thật sự không biết viết gì cả.

Nhật ký có giống như lịch trình không nhỉ? Những năm đầu làm Thượng tướng, lịch trình đều do Khang Khuyển và Nhiếp Lương ghi chép cho tôi, nhưng xét thấy việc viết nhật ký này cũng có công lao của hai người họ, nên chắc chắn họ sẽ không viết giúp tôi đâu.

Nhiếp Lương thì có khả năng, nhưng xác suất bị phát hiện rất cao.

Mà nói đi cũng phải nói lại, thật sự có người sẽ đọc trộm nhật ký của tôi sao?

Ngày 7, trời âm u

Hôm nay Alger đến tìm tôi, nói rằng nếu tôi vẫn còn hứng thú với quân sự, thì mời tôi đến quân bộ nhận một chức vụ.

Đùa chắc.

Bây giờ phần lớn người bên ngoài đều cho rằng tôi đã chết rồi, tôi đang "chết" yên ổn như vậy, tại sao còn bắt tôi làm việc. Lẽ nào bọn họ không biết, dù tôi không làm việc, thì vẫn là người có anh trai nuôi hay sao?

Tôi định kéo anh trai chạy trốn, Liên minh Nhân loại nhiều chuyện quá, cái chuyện tốt đẹp như hói đầu khi tuổi còn trẻ này, cứ để lại cho đám trẻ như Alger đi.

Ngày 20, mưa nhỏ

Chúng tôi định đến Tinh vực Tây Bắc xem thử.

Nghe nói mộ của tôi ở đó.

Không biết xây thế nào, tôi muốn đến xem, nếu không đẹp... thì cứ giả vờ như không thấy là được.

Ngày 40, trời trong.

Ngày thứ mười chín trên hành trình thong thả đến Tinh vực Tây Bắc.

Nhiếp Lương lại đánh nhau với Khang Khuyển.

Lý do là họ tranh cãi nên ăn bánh ú mặn hay bánh ú ngọt. Nhiếp Lương ăn ngọt, Khang Khuyển đòi ăn mặn, cuối cùng một lời không hợp liền ra tay.

Anh trai thì mải mê nghiên cứu trồng hoa, tôi thì xem đánh nhau rất vui, thế là chẳng ai để ý nồi bị cháy khét.

Hôm nay chúng tôi chẳng ai được ăn bánh ú cả, phải uống dung dịch dinh dưỡng.

Ngày 60, tuyết nhỏ

Đi rất nhiều ngày, cuối cùng cũng đến Tinh vực Tây Bắc. Nơi này gần Nam Vực, nên thường có tuyết rơi.

Thành phố Hi Quang vẫn giữ dáng vẻ ngày ấy, chỉ là không còn chiến tranh và khói lửa, trở nên vô cùng hòa bình và ổn định. Tôi lại nhặt được một chiếc máy bay giấy, nhưng trên đó không còn là những lời chửi mắng tôi nữa.

Viết trên đó, là những giấc mơ ngây thơ đáng yêu của trẻ nhỏ.

Giống như tôi lúc còn bé.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!