Chương 384: Phiên ngoại 23: Thế giới thứ nhất (2)

Nhiếp Lương ngây người một giây.

Nhiếp Lương: "!!!"

Anh nhanh như một cơn lốc giật lấy đứa nhỏ, che chở trong lòng, rồi giận dữ quát Khang Khuyển đang ngơ ngác: "Ngươi bắt nạt trẻ con! Ngươi có phải đàn ông không!"

Khang Khuyển: "Ta không có."

Nhiếp Lương cúi đầu vỗ lưng A Nặc, "Không khóc không khóc."

Anh đường hoàng xem mình như một hộ vệ trung thành bảo vệ thần minh thời thơ ấu, động tác bế trẻ vừa tao nhã vừa thành thục.

Chuyện bị cay đến phát khóc sao có thể nói ra được! Nói ra rồi sau này lại càng không có cơ hội ăn những món k*ch th*ch khác.

A Nặc vội vỗ vai Nhiếp Lương: "Đi, đi uống nước."

Đi chỗ khác uống nước.

Hắn chột dạ không dám nhìn Khang Khuyển bị bỏ lại tại chỗ, sau khi được Nhiếp Lương bế ra ngoài, liền nghe thấy tiếng kêu thất thanh từ trong bếp: "Cháy nồi rồi!!"

A Nặc bịt tai lại, giả vờ không nghe thấy.

Nhiếp Lương nhanh chóng bế hắn về phòng, A Nặc ừng ực tu cạn hai ly nước mới thở phào một hơi, ngửa người ra sau nằm trên thảm.

Cuối cùng cũng hết cay rồi.

Nhớ lại chuyện Nhiếp Lương vừa nói muốn đánh nhau với Khang Khuyển, A Nặc lật người lại, "Nhiếp Lương, ngươi lại đánh nhau phải không."

Nhiếp Lương: "Khang Khuyển bắt nạt ngài."

"..." Vẻ mặt A Nặc khẽ biến đổi, "Không có đâu, ta không cẩn thận bị vị cay trong không khí làm sặc, không liên quan đến hắn."

Logic của Nhiếp Lương rất thông suốt: "Bị sặc? Vậy chẳng phải là do hắn nấu ăn không cẩn thận sao! Nếu không phải hắn chăm sóc không chu đáo, ngài cũng sẽ không bị sặc."

Giọng anh nhàn nhạt, nhưng lại có một vị chua không nói nên lời.

"Có phải ngài coi trọng hắn hơn không?"

"Không có!"

A Nặc nghiêm túc đảm bảo, "Cho ngươi cái này."

Hắn lôi từ trong túi nhỏ ra một viên đá hình ngôi sao nhỏ màu tím, "Viên ta thích nhất, cho ngươi đó."

Nhiếp Lương sững sờ một lúc, rồi vô cùng cảm động nhận lấy.

Khoảng thời gian này, những thứ Thượng tướng tặng anh còn nhiều hơn tất cả những lần trước đây cộng lại. Tuy đều là những món đồ nhỏ không đáng tiền, nhưng mỗi lần nhận được, anh đều sẽ cẩn thận cất giữ.

A Nặc dọa anh: "Vậy nên đừng đánh nhau, nếu không Thủ Băng... không phải, ờ... chú... à đúng rồi! Cháu trai Thủ Băng, nó sẽ bắt ngươi vào sở thẩm phán đó."

Nhiếp Lương nghe xong, dở khóc dở cười.

Trước đây toàn là tên của Thượng tướng được dùng làm câu thần chú dọa trẻ con, bây giờ Thượng tướng ngược lại dùng tên người khác để dọa anh.

Nhiếp Lương: "Được."

"Tốt!" Đứa nhỏ lồm cồm bò dậy, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm cao ba mét bên ngoài cửa sổ——

Viên tinh thạch màu vàng kim trên đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!