Chương 9: Em Sợ Những Người Đó Không Thích Em

Tôi về ký túc xá, uống thuốc xong liền nằm xuống, có lẽ là do tác dụng của thuốc, đầu óc mơ mơ màng màng, ngay cả đồng hồ sinh học cũng không đánh thức tôi dậy được.

May mà tôi bị chuông báo thức của bạn cùng phòng đánh thức, sờ trán chắc là đã hạ sốt, vốn dĩ cũng không phải bệnh gì to tát, có lẽ là do bị cảm lạnh.

Tôi đã mấy ngày không đến phòng tập múa, ăn sáng xong liền đến phòng tập múa luyện tập.

Dạ hội mừng năm mới hàng năm học sinh khoa múa đều có tiết mục, năm nay có lẽ cũng không ngoại lệ, vì khóa 11 của chúng tôi chỉ có 3 học sinh múa, nên sẽ cùng với học sinh múa khóa 10 hợp tác một tiết mục.

Học xong tôi liền ở phòng tập múa luyện tập một lúc, đợi đến tối muộn khi nhà ăn không còn mấy người mới đi ăn cơm, lúc đi ngang qua sân bóng rổ tôi thấy Chu Đình Việt vẫn ngồi ở vị trí quen thuộc của anh, tôi muốn đến tìm anh, nhưng trên sân bóng rổ có rất nhiều người, tôi không dám qua đó, cúi đầu đi nhanh qua mép sân thể dục về ký túc xá.

Lúc ngủ mơ mơ màng màng thì nghe có tiếng gõ cửa, tôi dụi mắt bật chiếc đèn nhỏ đầu giường xuống giường, mở cửa ra thì thấy Chu Đình Việt đang đứng ngoài cửa.

Tôi lập tức tỉnh táo, mở to mắt nhìn anh, "Anh... sao anh lại đến đây?"

Chu Đình Việt đưa tay ra véo má tôi, giống như có hơi tủi thân, "Em không để ý đến anh, anh đành phải tự mình đến tìm em thôi."

Tôi đỏ mặt cúi đầu, muốn giải thích: "Em không có không để ý đến anh..."

Anh nắm tay tôi vào phòng, đóng cửa lại, "Rõ ràng thấy anh mà cũng không chào hỏi, không phải là không để ý đến anh thì là gì?"

Tôi mấp máy môi, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.

"Mang cho em bánh kem nhỏ này." Anh giơ tay lên, đưa hộp quà trên tay cho tôi xem, "Là con thỏ nhỏ em thích đấy."

Tôi có hơi muốn khóc, Chu Đình Việt rõ ràng đối xử tốt với tôi như vậy, tôi nhận lấy chiếc bánh kem nhỏ đặt lên bàn, giải thích, "Em không cố ý không đến tìm anh, nhiều người quá... em sợ..."

Anh nắm tay tôi ngồi xuống, ép tôi phải nhìn vào mắt anh, "Sợ cái gì?"

Tôi theo bản năng muốn dời ánh mắt đi, nhưng lại bị anh véo cằm, "Sợ cái gì?" Anh hỏi lần nữa.

"Em... em sợ những người đó không thích em, không thích em và anh..." Tôi không nói hết câu, những người đó không thích tôi và Chu Đình Việt ở bên nhau.

Anh cười khẽ, cúi người hôn lên môi tôi, trán chạm vào trán tôi, "Vậy em có thích anh không?"

Mặt tôi đỏ bừng, cắn môi không biết nên nói gì.

"Hửm?" Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, ép tôi phải nói ra lời thật lòng.

"Có." Tôi gật đầu, sau đó liền cúi đầu xuống. Anh cười gian ghé sát vào tai tôi, "Bạn cùng phòng của em đâu?"

"Họ... họ chắc là ra ngoài đi thực tế."

Anh cười không nói, đưa hai tay tôi lên quá đầu, giường trong ký túc xá chỉ đủ cho một người nằm, tôi được anh ôm vào lòng không thể động đậy, "Sẽ... sẽ bị phát hiện mất..."

"Sợ không?" Khóe miệng anh mang theo ý cười, đôi mắt cũng sáng ngời, tôi nhìn anh đến ngây người, dường như lúc này mọi phiền nhiễu đều không liên quan đến tôi, tôi chỉ có Chu Đình Việt.

"Vậy như thế này thì sao?" Anh đưa tay ra tắt chiếc đèn nhỏ bên cạnh giường, lấy tấm chăn trên giường tôi, trùm lên cả hai chúng tôi, tầm nhìn lập tức trở nên tối om, tôi chớp chớp mắt không nhìn thấy gì cả, chỉ có thể cảm nhận được hơi thở của Chu Đình Việt vương vấn bên tai.

"Chu Đình Việt..." Tôi khẽ gọi tên anh, anh đáp một tiếng, áp lên môi tôi, tôi nhắm mắt ngẩng đầu.

Nếu trên thế giới này chỉ còn hai người tôi và Chu Đình Việt thì tốt biết bao.........

Lúc tỉnh dậy, Chu Đình Việt đang chống tay nhìn tôi, tôi đỏ mặt lảng tránh ánh mắt, "Anh... sao còn chưa đi..."

Anh giả vờ đau buồn, mặt mày ủ rũ, "Vội đuổi anh đi như vậy sao?"

"Sẽ... sẽ bị phát hiện mất..." Tôi ngẩng đầu rụt rè giải thích, may mà hôm nay không kiểm tra phòng, nếu không anh bị phát hiện thì xong đời.

Chu Đình Việt làm nũng như trẻ con, ôm chầm lấy tôi không chịu buông, "Không muốn đi..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!