Chương 8: Người Chu Đình Việt Thích Là Nó À?

Khu nghỉ dưỡng có một hồ nước trong vắt, mặt hồ lấp lánh ánh nước trong tiết trời thu, tôi và Chu Đình Việt sau khi ăn sáng xong liền đi dạo quanh bờ hồ, Chu Đình Việt nói dùng bữa trưa xong buổi chiều sẽ quay về.

Chúng tôi đi vòng quanh bờ hồ 2 vòng, sau đó ngồi nghỉ trên chiếc ghế gỗ ven hồ, Chu Đình Việt thực ra không phải là người hay nói, tất cả lời nói của anh dường như đều đã dùng hết vào lúc làm chuyện đó với tôi, tôi học theo anh nhìn mặt hồ phẳng lặng không gợn sóng, có mấy con côn trùng bay lượn trên mặt hồ, nhưng tôi không thể tĩnh tâm được, tôi nghiêng đầu lén nhìn Chu Đình Việt, anh không có biểu cảm gì giống như mặt hồ này, không có bất kỳ gợn sóng nào.

"Em lúc nào cũng nhìn anh như vậy." Chu Đình Việt bất giác cười.

Bị bắt quả tang, tôi đỏ mặt cúi đầu.

Anh nhìn mặt hồ xa xăm, giống như đang hồi tưởng, "Ở trường cũng vậy, em lúc nào cũng lén nhìn anh."

"Em..." Tôi cắn môi không biết nên giải thích thế nào, tôi đã nghĩ mình che giấu rất kỹ. Tôi thường lén lút đi theo anh trong trường, nhưng chỉ nhìn từ rất xa, giả vờ đi ngang qua, tôi chưa bao giờ đến gần anh, cũng không dám đến gần.

Anh thu hồi ánh mắt, nhìn tôi mỉm cười, nắm lấy tay tôi đặt lên môi hôn một cái, "Trong mắt em, anh tốt đến vậy sao?"

Tôi đỏ mặt gật đầu, mặc dù trên giường có hơi đáng ghét.

Chu Đình Việt không nói gì nữa, chỉ ôm tôi vào lòng, tôi nghe tiếng tim anh đập trầm ổn, tôi nghĩ tôi thích anh, dù anh có như thế nào, tôi cũng đều thích anh.

Chúng tôi dùng bữa trưa xong ở khách sạn liền lên đường về trường, lúc lên xe tôi mới phát hiện Bùi Văn Viễn vẫn ở trên xe, tài xế cũng vẫn là người tài xế đó.

Kể từ ngày Bùi Văn Viễn đưa thẻ phòng cho Chu Đình Việt, tôi chưa từng gặp lại cậu ta, mối quan hệ giữa cậu ta và Chu Đình Việt giống như bạn bè mà cũng không giống bạn bè.

Tôi dựa vào người Chu Đình Việt, nhìn chiếc xe từ từ xuống núi, cảnh vật bên ngoài vô cùng xa lạ, xem ra có lẽ không phải ở thành phố C.

"Em muốn về nhà hay về trường?" Chu Đình Việt hỏi tôi.

Tôi thu hồi ánh mắt nhìn anh, "Về trường đi ạ." Ngày mai phải đi học, hơn nữa tôi cũng không muốn về nhà.

Chu Đình Việt gật đầu không nói gì, tôi dựa vào lòng anh tìm một vị trí thoải mái nhắm mắt lại.

Gần chập tối, Chu Đình Việt đưa tôi đến cổng trường, anh theo tôi xuống xe, nắm tay tôi, "Thật sự không cần anh đưa em về ký túc xá sao?"

Tôi lắc đầu, anh thở dài, cúi người hôn lên má tôi, "Vậy ngày mai gặp."

Tôi có hơi ngượng ngùng cúi đầu, cuối tuần trường học có rất nhiều người quay lại, giữa chốn đông người tôi vẫn rất ngại ngùng.

Anh buông tay tôi ra, tôi đeo cặp sách quay người vào trong trường. Tôi biết có rất nhiều người thích Chu Đình Việt, cũng biết có rất nhiều người không thích tôi.

Tôi cúi đầu chăm chú nhìn đường, nghe thấy tiếng thì thầm của những người đi thành từng đôi trên đường.

"Người Chu Đình Việt thích là nó à?"

"Cũng chẳng ra làm sao cả?"

"Hóa ra Chu Đình Việt thích loại không ra nam không ra nữ này?"

"Cậu nói nhỏ thôi!"

Đầu tôi càng cúi thấp, bước chân cũng càng lúc càng nhanh, cuối cùng đến dưới lầu ký túc xá mới thở phào nhẹ nhõm.

3 người cùng ký túc xá đang nói cười, thấy tôi về đều im bặt, tôi đeo cặp sách cúi đầu đóng cửa lại, trở về giường của mình, tôi ra ban công thu quần áo của mình, phát hiện q**n l*t đã biến mất, tôi tìm trên đất cũng không thấy.

"Cái đó... các cậu có thu nhầm quần áo không?" Tôi rụt rè ngẩng đầu, nhìn những người bạn cùng phòng đang ngồi trước bàn của mình, họ quay đầu nhìn tôi lắc đầu.

Chẳng lẽ bị gió thổi bay mất? Tôi có hơi không hiểu, nhưng khi tôi mở tủ ra, tôi liền hiểu ra tất cả.

Mấy chiếc q**n l*t ren nữ được đặt trong tủ của tôi, màu hồng, màu xanh, màu trắng, tem mác vẫn chưa được gỡ. Mặt tôi trắng bệch cúi đầu, lấy mấy chiếc q**n l*t đó ra vứt vào thùng rác, tôi cắn môi không muốn để nước mắt rơi xuống, nhanh chân chạy ra khỏi ký túc xá.

Tôi trốn vào trong nhà vệ sinh, nước mắt mới từ khóe mắt rơi xuống, bịt miệng cố gắng không để tiếng khóc của mình phát ra. Nhưng nỗi buồn tủi thân và những cảm xúc tồi tệ đó bao bọc lấy tôi, tôi biết mình có rất nhiều khuyết điểm, nhưng tại sao những người đó lại ghét tôi đến vậy, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, tôi không có bạn bè, không ai muốn làm bạn với tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!