Chương 7: Trừ Phi Em Chết

Lúc tỉnh lại đã là buổi chiều, tôi được Chu Đình Việt đánh thức, thấy anh đang nhìn tôi với một nụ cười gian, "ch** n**c miếng..."

Tôi tức đến mức không nhịn được lườm anh một cái, anh nhìn tôi cười không ngớt, đưa tay ra véo má tôi, tôi không muốn để ý đến anh nhưng dường như cũng không nỡ, đành cắn môi cúi đầu.

Chu Đình Việt nắm tay tôi xuống xe, đến một môi Tr**ng X* lạ tôi liền có hơi căng thẳng, tôi đeo ba lô đứng bên cạnh anh. Cẩn thận nhìn xung quanh, phát hiện ra đây dường như là một khu nghỉ dưỡng mới xây.

"Sợ không?" Chu Đình Việt véo lòng bàn tay tôi, tôi lắc đầu tới gần anh hơn một chút, có anh ở đây tôi sẽ không sợ.

"Đưa em đi ăn cơm trước."

Tôi được Chu Đình Việt nắm tay đi vào trong. Nhà hàng theo hình thức tự chọn, có rất nhiều hải sản tươi sống và trái cây, còn có những chiếc bánh kem nhỏ xinh xắn, tôi ăn không nhiều, cũng sợ lấy nhiều sẽ mất mặt, nên chỉ lấy một ít.

Khẩu vị của Chu Đình Việt dường như rất tốt, tôi hình như vẫn là lần đầu tiên ăn cơm cùng anh, anh ăn không nhanh không chậm, trông như thật sự đang thưởng thức hương vị của món ăn, không giống như tôi, chỉ biết nhét vào miệng từng miếng từng miếng một.

Có lẽ là do thói quen hình thành từ nhỏ của tôi, vì tôi không muốn ở cùng bàn ăn với Tạ Trường Sinh quá lâu, nên mỗi lần đều ăn thật nhanh sau đó trốn vào phòng, đợi ông ta ăn xong tôi mới ra dọn dẹp.

Nhưng Tạ Trường Sinh không có ở đây.

"Ăn chậm thôi, không ai tranh với em đâu." Chu Đình Việt véo má tôi hơi phồng lên, bên trong chứa đầy bánh kem nhỏ mềm mịn.

Tôi nhai nuốt xuống, hỏi: "Bùi Văn Viễn sao không đến ăn cơm?"

Chu Đình Việt hình như đã ăn no, đặt dao nĩa xuống chống cằm nhìn tôi, "Em quan tâm cậu ta như vậy làm gì?"

Tôi vội vàng lắc đầu, tôi đâu có quan tâm cậu ta, chỉ là cậu ta đi cùng Chu Đình Việt, tôi tiện miệng hỏi một câu thôi.

Ăn được nửa bữa thì Bùi Văn Viễn đến, nhưng cậu ta không phải đến ăn cơm, mà là mang thẻ phòng đến cho Chu Đình Việt.

Tôi lặng lẽ ăn cơm, không muốn hỏi chuyện của Bùi Văn Viễn nữa, để tránh Chu Đình Việt hiểu lầm.

Dùng bữa tối xong, Chu Đình Việt liền đưa tôi về phòng, tôi đứng ở cửa phòng do dự không tiến tới, "Chúng ta... chúng ta ngủ chung một phòng sao?"

Chu Đình Việt nhướng mày, nắm tay tôi, "Nếu không thì sao?"

"Dạ..." Tôi cúi đầu, chắc hẳn mặt đã đỏ bừng cả lên.

Chu Đình Việt cười ghé sát vào mặt tôi, "Em đang nghĩ gì?"

Tôi quay mặt đi không nói, không phải tôi muốn nghĩ, mà là những thứ đó tự hiện lên trong đầu tôi.

Chu Đình Việt kéo tôi vào phòng, cửa "cạch" một tiếng đóng lại, rèm cửa trong phòng đã được kéo lên, không gian vuông vức tối om.

Tôi cúi đầu chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, tôi cảm nhận được Chu Đình Việt hôn lên tai tôi, ngay sau đó liền buông tay tôi ra. Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động, tôi đưa tay ra sờ, nhưng không bắt được gì cả, "Chu... Chu Đình Việt?"

Không có ai trả lời tôi.

Tôi đột nhiên có hơi sợ hãi, thăm dò bước về phía trước một bước, "Chu Đình Việt? Anh có ở đó không?"

Vẫn không có ai trả lời.

Nỗi sợ hãi từ từ tràn ra từ không khí xâm nhập vào cơ thể tôi, k*ch th*ch từng lỗ chân lông trên da thịt tôi, tôi không dám động nhưng cũng không dám không động, tôi đưa tay ra sờ cuối cùng dường như chạm vào tường, tôi men theo tường tìm kiếm hy vọng tìm được công tắc đèn hoặc cửa sổ... tôi tìm kiếm từng tấc từng tấc một, như người mù dò đường, ngay khi tôi tưởng mình sắp tìm được lối ra, một bàn tay đã đẩy tôi ngã xuống bên giường, tôi sợ đến mức vội vàng bò dậy, "Là anh phải không?

Chu Đình Việt..."

"Anh nói gì đi được không..."

"Em sợ... Chu Đình Việt, em sợ..."

Giọng tôi run rẩy mang theo tiếng khóc, tôi không biết trong phòng rốt cuộc có ai, cũng không biết Chu Đình Việt rốt cuộc tại sao lại làm như vậy, anh ghét tôi sao? Anh thật sự muốn bán tôi đi sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!