Chương 68: Ông Xứng Làm Ba Tôi?

Dọn dẹp phòng làm bánh xong thì trời đã tối, mùa đông trời tối sớm, trên bầu trời đen kịt không có lấy một ngôi sao. Tôi quấn khăn quàng cổ mặc áo khoác vào, xuống lầu thấy Chu Đình Việt dường như đang họp qua điện thoại, nói về thu mua đầu tư gì đó, tôi cũng không hiểu.

Thấy tôi xuống, anh vội vàng kết thúc cuộc họp, tháo tai nghe ra, cười hỏi: "Có mệt không?"

Tôi lắc đầu, anh nắm tay tôi đi ra ngoài, tôi ngại ngùng rụt lại, "Bên ngoài đông người lắm..." Thời niên thiếu tôi có thể không chút e dè cùng anh đi dạo trên phố, nhưng bây giờ tôi lại trở nên xấu hổ, có lẽ thời niên thiếu cảm thấy tình yêu là tất cả, trong lòng trong mắt chỉ có anh.

Chu Đình Việt cũng không ép buộc, đưa tôi lên xe.

Hôm nay anh tự lái xe đến, chắc là chiều nay vội vàng đến đây nên không gọi tài xế.

"Đi đâu ăn?" Đã lâu không cùng anh ăn cơm ở ngoài, tôi nhớ hồi đi học anh thường đưa tôi đi ăn những món ngon, lúc đó mỗi tuần tôi đều mong chờ nhất là cuối tuần.

"Sợ anh bán em à?" Anh trêu chọc.

Tôi liếc anh một cái không nói gì, dù sao bán tôi cũng chẳng được bao nhiêu tiền.

Chu Đình Việt đưa tôi đến một nhà hàng Tây, không gian khá tốt và cũng không đông người lắm, ở giữa nhà hàng có một bục biểu diễn, một người phụ nữ da đen đang tao nhã hát, tôi theo nhân viên phục vụ lên tầng 2.

Việc gọi món giao toàn quyền cho Chu Đình Việt, tôi chỉ việc ăn thôi.

Chu Đình Việt biết sở thích của tôi, đặc biệt gọi 2 phần tráng miệng, nhưng gọi thì gọi, khi tôi định bảo nhân viên phục vụ mang tráng miệng lên trước thì anh lại lên tiếng ngăn cản: "Ăn xong bữa chính hẵng ăn."

"..." Tôi bĩu môi, dạo này anh lại khôi phục thói quen thích quản tôi.

Ăn xong bữa chính tôi đâu còn bụng nào mà ăn tráng miệng, nếm thử 2miếng liền bảo nhân viên phục vụ gói mang về.

Thấy tôi không vui, Chu Đình Việt véo má tôi, "Ăn nhiều vào, nuôi béo lên một chút."

"Em đâu phải heo..."

"Heo không đáng yêu bằng em."

Tôi trừng mắt nhìn anh một cái thật dữ dội, không biết anh đang mắng tôi hay khen tôi nữa. Tôi mặc áo khoác xách túi tráng miệng đã gói xong chuẩn bị xuống lầu, ai ngờ đụng mặt Giang Dã, cậu ta nhíu mày nhìn tôi, sau đó lại nhìn Chu Đình Việt sau lưng tôi, lập tức thay đổi nụ cười dịu dàng, tôi biết cậu ta lại bắt đầu diễn, "Tạ Phỉ, lâu rồi không gặp."

Tôi gật đầu chào cậu ta, ai ngờ lại thấy Đàm Văn Tân đang đi lên lầu, anh ta thấy tôi và Chu Đình Việt hơi sững sờ, gật đầu chào hỏi, sau đó vòng qua Giang Dã đi theo nhân viên phục vụ vào phòng riêng.

Chu Đình Việt nhìn Giang Dã không nói gì, ánh mắt Giang Dã chuyển qua chuyển lại giữa tôi và Chu Đình Việt, cuối cùng dừng trên người Chu Đình Việt, cậu ta cười cười, "Nghe nói anh tiếp quản nhà họ Chu rồi?"

Chu Đình Việt có lẽ không muốn tốn lời với cậu ta, kéo tay tôi đi xuống lầu. Sắc mặt Giang Dã tối sầm lại, cũng không giả vờ hiền lành nữa, chỉ cười lạnh một tiếng. Tôi quay đầu nhìn cậu ta, phát hiện cậu ta vẫn nhìn tôi với ánh mắt ghét bỏ, cậu ta nhìn tôi một cái sau đó quay người rời đi.

"Chu Đình Việt..." Tôi khẽ gọi tên anh, đối với Giang Dã... cậu ta là người từng tổ chức đám cưới với Chu Đình Việt, dù là giả, nhưng trong chuyện này, Giang Dã mãi mãi sẽ trở thành chủ đề bàn tán của mọi người sau bữa trà dư tửu hậu, tôi biết cảm giác bị bàn tán này, chắc chắn rất khó chịu.

"Bảo Bảo." Chu Đình Việt ôm tôi vào lòng, "Đừng để bị cậu ta ảnh hưởng."

Tôi thở dài, không nói gì.

Về đến nhà tôi vẫn buồn bực, suy nghĩ một lúc sau đó lấy điện thoại ra mở khung chat với Giang Dã, cuộc trò chuyện lần trước của chúng tôi vẫn dừng ở thời đi học, tôi do dự cuối cùng vẫn gõ bàn phím, "Xin lỗi."

"?" Rất nhanh một dấu hỏi được gửi đến, tiếp theo là 2 chữ, "Có bệnh."

"..." Tôi chớp mắt, nhất thời không biết nên nói gì, đành tắt điện thoại.

Nửa mê nửa tỉnh Chu Đình Việt lại lén lút lẻn vào phòng, tôi nghe thấy anh thì thầm bên tai tôi, "Bảo Bảo, em không sai, nếu có sai thì người sai cũng là anh..."

Trong cơn mơ màng tôi đưa tay nắm lấy tay áo anh, khẽ gật đầu.

Sáng hôm sau Chu Đình Việt hiếm khi không đi sớm, tôi chuẩn bị bữa sáng vội vàng định ra ngoài, lúc đi, Chu Đình Việt lại không chịu buông tha kéo tay tôi hôn lên môi tôi một cái, "Về sớm nhé."

Tôi ngượng ngùng không nói gì, đeo túi chạy ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!