Kể từ khi trở về từ viện điều dưỡng, Chu Đình Việt lại khôi phục cuộc sống đi sớm về khuya, thỉnh thoảng tôi nghe anh gọi điện thoại, đại khái hiểu được rằng dưới sự giúp đỡ của Đàm Văn Tân, anh đã hoàn toàn tiếp quản Tập đoàn Chu thị, ba anh đã không còn quyền lên tiếng.
Tôi không biết chuyện này được vận hành như thế nào, nhưng tôi nghĩ ba anh chắc cũng không ngờ mình lại bị Chu Đình Việt tính kế.
Dịp cuối năm có nhiều lễ tết, nên cửa hàng luôn rất bận rộn, tôi và Chu Đình Việt tuy sống chung dưới một mái nhà, nhưng một tuần cũng chẳng gặp nhau được mấy lần. May mà độ hot của mấy tấm ảnh chụp chung giữa tôi và Chu Đình Việt đã giảm xuống, cũng không còn ai đến xem tôi nữa, tôi cũng không cần cả ngày đeo khẩu trang ra ngoài.
Bội Bội nói tôi hoàn toàn có thể lợi dụng những tấm ảnh chụp chung với Chu Đình Việt để tiếp thị, bản thân tôi thì không sao, nhưng Chu Đình Việt dù sao cũng quản lý cả một công ty lớn như vậy, bị buộc chung với tôi làm chiêu trò như vậy thì ra thể thống gì. Tôi không muốn cuộc sống bị ảnh hưởng gì, vẫn nên an phận làm ăn thôi.
Hôm nay đơn hàng khá nhiều, tôi bận rộn trong phòng làm bánh suốt, ai ngờ Bội Bội bỗng hốt hoảng chạy lên, nói có người đang gây rối ở dưới lầu.
"Chuyện gì vậy? Em đừng vội từ từ nói." Tôi vừa tháo tạp dề, vừa bảo Bội Bội nói rõ xem chuyện gì đã xảy ra.
Bội Bội chắc là sợ lắm, vành mắt còn ửng đỏ, cô ấy sụt sịt mũi, nhìn tôi nói: "Có một nam sinh, gọi một món mới. Sau đó nói chất lượng có vấn đề, em xin lỗi cậu ta, sau đó đổi một cái khác... cậu ta vẫn không chịu buông tha..."
"Sao có thể có vấn đề về chất lượng được?" Tôi nhíu mày, bánh ngọt đều do tôi làm trong ngày, nguyên liệu sử dụng cũng đều do tôi lựa chọn kỹ càng, tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề.
"Vốn dĩ không có vấn đề gì cả!" Bội Bội tức đến phát khóc, "Phần của cậu ta em mang đi nếm thử, chẳng có vấn đề gì cả..."
"Em đừng khóc nữa, anh xuống xem sao." Tôi trấn an cô ấy, bảo cô ấy ở trên lầu nghỉ ngơi một chút, sau đó vội vàng đi xuống.
Nhìn thấy người gây rối tôi liền hiểu ra, là em trai của Chu Đình Việt, Chu Phóng.
"Ôi chao! Cuối cùng cũng chịu ra à?" Cậu ta ngồi ngả ngớn một bên, ngẩng đầu nhìn tôi.
"Ngài Chu." Tôi khách sáo đi đến bên cạnh cậu ta, "Chất lượng nguyên liệu trong tiệm theo lý mà nói là tuyệt đối không có vấn đề, không biết chỗ nào khiến cậu không hài lòng."
Cậu ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới một lượt, đưa tay đặt lên bụng, "Tôi ăn đồ ở đây xong thì đau bụng, còn buồn nôn, anh nói xem có phải đồ ở đây có vấn đề không?"
Tôi bất lực nhìn cậu ta, "Vậy thế này đi, tôi mang những thứ cậu đã ăn uống đi kiểm tra, nếu có vấn đề, chúng tôi sẽ bồi thường chi phí liên quan cho cậu."
"Anh thấy tôi thiếu tiền?"
Cậu ta rõ ràng là không muốn giải quyết êm đẹp, trong tiệm có không ít khách đang xem, tôi không muốn dây dưa nhiều với cậu ta, đành lấy điện thoại ra định báo cảnh sát, ai ngờ cậu ta thấy tôi định báo cảnh sát liền lao tới hất văng điện thoại của tôi, "Sao? Muốn gọi cứu viện?"
Tôi nhìn chiếc điện thoại rơi trên đất, hơi thất thần, hoàn hồn lại vẫn kiên nhẫn giải thích với cậu ta, "Nếu chúng ta không thể thống nhất ý kiến, ngài Chu, vậy tôi chỉ có thể báo cảnh sát."
"Dọa tôi?" Chu Phóng nhún vai, cậu ta một chân đá đổ một chiếc ghế, "Anh báo đi!"
Khách trong tiệm đều bị dọa sợ, bọn Trần Nhất nghe thấy tiếng động cũng từ tiệm hoa chạy sang, tôi nhờ họ mời khách rời đi trước, tặng mỗi vị khách trong tiệm một phần bánh ngọt để bồi thường, sau đó giải quyết rắc rối Chu Phóng này.
"Ngài Chu, không biết cậu muốn giải quyết chuyện này như thế nào?"
Cậu ta vắt chân ngồi một bên, trong lời nói mang theo sự khiêu khích, giống như cố ý muốn chọc giận tôi, "Anh quỳ xuống xin lỗi tôi, tôi sẽ không truy cứu nữa."
"Cậu..." Trần Nhất tính tình vốn nóng nảy, xông lên định đánh cậu ta, tôi vội vàng ngăn lại, ra hiệu cho họ về tiệm hoa làm việc trước, nhân lúc mời khách rời đi tôi đã nhắn tin cho Chu Đình Việt, bảo anh đến đưa em trai mình về, chuyện nhà họ thì tự mình giải quyết đi, tôi chỉ là người bị vạ lây.
"Ngài Chu, cậu làm vậy hơi quá đáng đấy."
Chu Phóng nhướng mày, nhìn tôi cười xấu xa, cậu ta ghé sát vào tôi thì thầm: "Vậy hay là thế này, anh đi theo tôi đi, tôi nhất định sẽ đối xử với anh tốt hơn anh trai tôi."
Tôi hơi nhíu mày, không hiểu cậu ta rõ ràng còn nhỏ tuổi, sao có thể nói ra những lời kinh thiên động địa như vậy, "Anh trai cậu biết không?"
Cậu ta vẻ mặt không sợ hãi, "Biết chứ, trước đây tôi còn bảo anh ta tặng anh cho tôi mà."
Tôi nhìn khuôn mặt còn non nớt của cậu ta, giống như một đứa trẻ được nuông chiều quá mức, khẽ thở dài, đang định nói lý lẽ với cậu ta, ai ngờ lại thấy Chu Đình Việt từ ngoài sân xông vào, nhấc chân đá Chu Phóng ngã lăn ra đất.
"Đừng..." Tôi vội vàng ngăn Chu Đình Việt, đây dù sao cũng là em trai cùng huyết thống với anh, lỡ đánh bị thương thật, không biết còn gây ra chuyện gì nữa.
"Ai cho mày đến đây?" Chu Đình Việt lạnh lùng nhìn Chu Phóng đang nằm rạp trên đất chưa đứng dậy nổi, tôi vội vàng đỡ Chu Phóng dậy, ai ngờ cậu ta lại đẩy tôi ra, nhổ một bãi nước bọt về phía tôi, "Không cần anh giả vờ tốt bụng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!