Chương 5: Em Thích Anh Đến Vậy Sao?

Bị người mình thích phát hiện mình thích người ta không phải là chuyện gì vẻ vang, bí mật chôn sâu trong lòng tôi cứ thế mà bị phơi bày trắng trợn trước mặt Chu Đình Việt.

Cuối cùng tôi hoàn toàn không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, đến khi tỉnh dậy đã là ngày hôm sau.

Tôi nhìn người đàn ông vẫn đang ngủ say bên cạnh, vịn eo xuống giường, nhưng chân vừa chạm đất đã ngã nhào một cách thảm hại.

"Hừ..." Chu Đình Việt trên giường nghiêng đầu, tôi không dám lên tiếng vì sợ đánh thức anh. Sau khi chắc chắn anh không bị tôi đánh thức, tôi mới đỏ mặt bò dậy, đứng yên một lúc lâu.

Quần áo của tôi được đặt trên ghế sofa cách đó không xa, đây đã không phải là căn phòng ngày hôm qua, tôi nhìn đồng hồ trên điện thoại là 7 giờ sáng, đồng hồ sinh học đúng giờ đã đánh thức tôi.

Tôi rón rén mặc quần áo, nghiêng đầu nhìn Chu Đình Việt vẫn đang ngủ say, sau đó bỏ chạy thục mạng.

Xe buýt sáng sớm không có nhiều người, tôi tìm một góc ở hàng ghế sau ngồi xuống, trên người vẫn còn hơi khó chịu, tôi cũng không biết trận tra tấn hôm qua kéo dài bao lâu, chỉ có thể không ngừng cầu xin anh, nhưng anh cứ như một tên đao phủ hung tàn, thế nào cũng phải xé nát, chặt đứt tôi.

Tôi cúi đầu bất giác đỏ mặt, tại sao anh lại như biến thành một người khác, trở nên hung tàn như vậy.

Tôi không nghĩ ra, chỉ cảm thấy đầu óc rối bời, rõ ràng hôm qua tôi vẫn đang bị đám người đó bắt nạt, sao cuối cùng lại phát triển thành như thế này.

Tôi không biết đám người đó làm sao phát hiện ra tôi thích anh, Chu Đình Việt làm sao phát hiện ra. Rõ ràng tôi chỉ như một tên trộm, lén lút nhìn trộm anh trong bóng tối.

Tôi như một con giun đất âm thầm bò trong bùn lầy, ghen tị với những thứ tốt đẹp dưới ánh mặt trời, nên khi anh chuyển đến trường, tôi đã chú ý đến anh.

Tôi bị sự tốt đẹp của anh thu hút, anh có rất nhiều bạn bè, được giáo viên yêu quý, anh tự tin và tỏa sáng, không giống như tôi chỉ có thể hèn mọn đến mức chìm vào trong cát bụi.

Tôi cũng biết sự khác biệt giữa mình và Chu Đình Việt, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có tiếp xúc với anh, chưa bao giờ nghĩ anh sẽ thích tôi.

Anh thích tôi phải không, nếu không tại sao lại làm chuyện đó với tôi.

Tôi cúi đầu nghịch ngón tay, nếu anh không thích tôi cũng không sao, dù sao tôi vốn dĩ cũng không có ai thích.

Xe buýt như một con quái vật khổng lồ bò chậm chạp, mất một tiếng đồng hồ mới đưa tôi về đến nhà.

Như thường lệ, tôi đi chợ mua những món Tạ Trường Sinh thích ăn trước, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa xong mới về trường.

Trên người tôi vẫn còn hơi khó chịu, nên đi tắm trước, c** q**n áo ra mới phát hiện trên người tôi đầy những vết đỏ, chúng mờ ám mọc trên da tôi, tôi có hơi không nỡ nhìn thẳng vào chúng.

Tôi thay quần áo sạch sẽ xong liền vào bếp nấu cơm, Tạ Trường Sinh không có ở nhà, có lẽ tối qua đã ở đâu đó đánh bạc cả đêm không về.

Tôi vừa nấu cơm xong đã nghe thấy tiếng chìa khóa xoay, ông ta vừa hát vừa vào nhà, trông có vẻ tâm trạng không tồi.

Tôi bưng cơm và thức ăn lên bàn, chỉ thấy ông ta từ trong túi lôi ra một xấp tiền ném cho tôi, "Cầm lấy mà tiêu."

"Cảm ơn ba." Tôi rút kinh nghiệm lần trước, đặt bát đũa xuống, ngoan ngoãn cất tiền vào túi.

Tạ Trường Sinh rất hài lòng với sự nghe lời của tôi, hiếm khi khoe khoang với tôi rằng gần đây ông ta đã thắng được bao nhiêu, vận đỏ thế nào.

Tôi lặng lẽ ăn cơm trong bát, không biết nên nói gì.

Thấy tôi không có phản ứng, ông ta chửi hai câu, nói tôi như khúc gỗ, nhưng may là tâm trạng ông ta tốt nên không ra tay.

Ăn cơm xong, Tạ Trường Sinh liền vào phòng ngủ say sưa, tôi dọn dẹp nhà cửa, mang rác xuống lầu vứt, say đó lấy mấy bộ quần áo để thay mới về trường.

3 học sinh mỹ thuật trong ký túc xá đã trở về, nhưng thứ 7 và Chủ nhật họ đều về nhà, tôi ngủ ở ký túc xá đến sáng hôm sau, đồng hồ sinh học mới đúng giờ đánh thức tôi.

Tôi ra nhà ăn ăn sáng, sau đó mới thong thả đi học.

Tôi cố gắng hết sức để không nghĩ về Chu Đình Việt, không nghĩ về những chuyện đã xảy ra giữa tôi và anh. Nhưng trớ trêu thay, càng không nghĩ đến chuyện gì thì nó lại càng đến.

Tôi muốn nhanh chóng đi qua sân bóng rổ, nhưng vẫn bị người ta phát hiện và gọi lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!