Tôi ngủ một giấc thật sâu trong căn nhà trọ, đến khi tỉnh dậy mới phát hiện Đàm Chu đã gọi cho tôi mười mấy cuộc điện thoại.
Tôi xoa xoa thái dương đang đau nhức, đo nhiệt độ mới biết mình bị sốt.
Hình như đã lâu tôi không bị ốm, mỗi lần ốm đều kèm theo nước mắt, thứ đó giống như là chất dinh dưỡng của cơ thể tôi, chỉ cần chảy ra nhiều, cơ thể sẽ hỏng.
Tôi rửa mặt xong uống thuốc, gọi lại cho Đàm Chu.
Cậu ta bắt máy rất nhanh, "Không phải chuyển nhà cho anh sao? Anh ở đâu?"
Tôi khẽ ho 2 tiếng, đáp: "Anh thấy không có nhiều đồ đạc, nên tự chuyển luôn."
"Vậy anh chuyển đến đâu? Em qua chúc mừng anh!"
Đầu tôi vẫn còn hơi choáng, không muốn tranh cãi với cậu ta, thế là cúp điện thoại gửi địa chỉ cho cậu ta.
Đàm Chu đến rất nhanh, mang cho tôi một bó hoa và một ít quà.
Tiếc là nơi ở mới không có bình hoa, nên tôi đành phải để bó hoa tạm trong bồn rửa tay.
"Sao anh lại chuyển đến đây?" Đàm Chu đi đi lại lại trong phòng như đang tuần tra lãnh địa, "Nơi này cũng chẳng ra sao..." Cậu ta không ngừng nhận xét, cuối cùng đặt mông ngồi xuống cạnh tôi, đề nghị: "Em còn một căn nhà trống, hay là anh qua đó ở đi?"
Tôi không nói gì chỉ quay đầu nhìn cậu ta chằm chằm, cậu ta bị tôi nhìn đến mức lảng tránh ánh mắt, cười gượng gạo, "Được được được... em không nói nữa..."
Tôi thu hồi ánh mắt, ho thêm 2 tiếng, định đứng dậy thì thấy chóng mặt, đành phải tiếp tục ngồi trên ghế sofa, tôi nhìn đồng hồ, đoán là không kịp đến cửa hàng theo giờ hẹn với Tiểu Lộc, nên đành phải nhắn tin cho cô ấy.
"Anh ốm à?" Đàm Chu phát hiện ra sự bất thường của tôi, đặt tay lên trán tôi, sau đó kinh ngạc thốt lên, "Nóng thế này?"
Tôi gạt tay cậu ta ra, "Không sao, anh uống thuốc rồi."
"Thế sao được, em đưa anh đến bệnh viện."
Tôi xua tay, vừa định nói thì lại ho liên tục.
"Lần này phải nghe em." Cậu ta cứng rắn kéo tay tôi ra ngoài.
Tôi không lay chuyển được cậu ta, đành phải theo đến bệnh viện.
Kết quả đến bệnh viện mới biết phải truyền dịch, bác sĩ nói một tràng dài, tóm lại là cơ thể yếu cần tĩnh dưỡng.
Tôi nằm trên giường bệnh nhìn Đàm Chu bận rộn tới lui, không nhịn được nói, "Em về trước đi."
"Thế sao được, để anh một mình ở đây em sao yên tâm được?"
Tôi ngước mắt nhìn cậu ta, do dự một lúc mới mở lời, "Đàm Chu, em không cần đối xử tốt với anh như vậy."
Cậu ta sững sờ, có lẽ hiểu ý trong lời nói của tôi, cười nói: "Em muốn đối tốt với anh là chuyện của em, em thích anh cũng là chuyện của em, em biết anh lo lắng điều gì, em cũng biết bây giờ anh không thích em, nhưng có sao đâu."
Tôi nhìn đôi mắt chân thành của cậu ta, cảm thấy hơi xấu hổ, thế là quay đầu đi nói, "Vậy tùy em."
"Em đi mua chút gì đó cho anh ăn."
Tôi không nói gì, nhìn bóng lưng cậu ta rời đi nằm trên giường, trên người Đàm Chu tôi dường như nhìn thấy bóng dáng của chính mình, đã từng cũng nhiệt tình như vậy, cuối cùng lại thương tích đầy mình.
Truyền dịch xong tôi muốn đi, nhưng Đàm Chu nhất quyết bắt tôi ở lại bệnh viện theo dõi một đêm, đợi sốt hẳn mới đi, tôi không cãi lại được cậu ta, đành phải ở lại bệnh viện, nhưng tôi kiên quyết đuổi cậu ta về không cho cậu ta ở lại, cậu ta nên có việc của mình, không nên xoay quanh tôi.
Lúc ngủ mơ màng, tôi cảm thấy hơi thở quen thuộc đến bên giường mình, tôi mở mắt ra liền thấy Chu Đình Việt với vẻ mặt mệt mỏi.
Anh im lặng ngồi bên giường tôi, không nói một lời nắm lấy tay tôi áp lên mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!