Tôi không biết Chu Đình Việt có còn ở thành phố C hay không, chỉ một mình mua vé tàu hỏa quay về thành phố F.
Trên đường nhận được lời mời kết bạn của Đàm Văn Tân, tôi suy nghĩ một lúc vẫn đồng ý, dù sao cũng sắp bắt đầu làm trâu làm ngựa cho anh ta, anh ta nói thế nào cũng coi là ông chủ của tôi rồi.
Đàm Văn Tân làm việc rất hiệu quả, gửi trực tiếp cho tôi địa chỉ cửa hàng. Hóa ra cửa hàng là 2 căn biệt thự liền kề ở trung tâm thành phố, ở một nơi tấc đất tấc vàng như vậy, tôi thực sự nghi ngờ có thể kiếm được tiền không? Nhưng khi tôi lướt xuống dưới, nhìn thấy giá cả hàng hóa, tôi bắt đầu chuyển từ nghi ngờ có thể kiếm được tiền không sang liệu có ai mua không.
Đàm Văn Tân gửi cho tôi một liên hệ, tôi còn chưa kịp phản ứng, điện thoại của anh ta đã gọi đến, tôi luống cuống bắt máy, đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói lạnh lùng của Đàm Văn Tân, "Đây là trợ lý của cậu, Tiểu Lộc, cô ấy đã tham gia vào tất cả quá trình chuẩn bị ban đầu của cửa hàng, cậu có bất kỳ vấn đề gì đều có thể hỏi cô ấy."
"Vâng." Tôi quay đầu nhìn phong cảnh lướt nhanh ngoài cửa sổ tàu hỏa, giây tiếp theo đi vào đường hầm tối om, cửa sổ xe phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của tôi, tôi nhìn chằm chằm vào mắt mình, "Vậy về tiền lương của tôi..."
Đầu dây bên kia cười khẽ một tiếng, "Lương cơ bản là 15K, nhưng 10% doanh thu hàng tháng của cửa hàng là hoa hồng của cậu, cuối năm còn chia cho cậu 10% lợi nhuận."
Tôi sững sờ, gắn doanh thu với tiền lương của tôi, Đàm Văn Tân lo tôi không nỗ lực làm việc sao? Quả nhiên là người làm ăn.
Đầu dây bên kia thấy tôi im lặng, tiếp tục hỏi, "Có vấn đề gì không?"
"Không có." Tôi vội vàng trả lời, dù thế nào tôi cũng phải cảm ơn anh ta, "Tôi sẽ quản lý tốt."
Đàm Văn Tân lại cười một tiếng, ngay cả lời nói ra dường như cũng mang theo ý cười, "Tôi tin tưởng cậu."
Mặt tôi nóng lên, ậm ừ một tiếng, sau đó điện thoại tự động ngắt kết nối vì tín hiệu kém. Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, luôn cảm thấy Đàm Văn Tân là lạ, nhưng không nói ra được là lạ ở chỗ nào.
Vừa đến thành phố F tôi đã liên lạc với Tiểu Lộc, cô ấy đang ở cửa hàng, tôi liền muốn qua đó xem thử.
Vừa gặp mặt tôi phát hiện dường như những lo lắng trước đó của mình đều tan biến, Tiểu Lộc tóc ngắn gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng, trên cánh tay có một hình xăm, nhìn thấy tôi liền nở nụ cười ngọt ngào, "Là cậu Tạ phải không? Anh Đàm đã nói với tôi về cậu , cậu có vấn đề gì cứ nói với tôi."
"Không cần..." Tôi nhìn cô ấy có hơi ngại ngùng, ngập ngừng một chút mới tiếp tục, "Không cần khách sáo như vậy đâu, cứ gọi tôi là Tạ Phỉ là được."
"Được." Cô ấy gật đầu, bắt đầu giới thiệu bản thân với tôi, "Tôi tên Lục Lộc."
Tôi nhìn bàn tay cô ấy đưa về phía mình, đột nhiên nhớ lại năm đó Tần Ni cũng như vậy, ngây thơ thân thiện tặng tôi một bó hoa tươi, khuyến khích tôi tiếp tục bước đi.
"Xin chào, sau này mong được giúp đỡ." Tôi cười nắm nhẹ tay cô ấy.
Cô ấy dẫn tôi đi tham quan 2 căn biệt thự, bên ngoài biệt thự là một con đường trồng đầy cây ngô đồng, bây giờ lá vàng mùa thu theo gió xào xạc rơi xuống, trên bàn ghế trong sân trước biệt thự đã rơi vài chiếc lá. Các chú thợ đang bận rộn chuyển tủ vào trong nhà, tôi nghiêng người nhường đường cho họ.
"Khoảng một tuần nữa là có thể bắt đầu khai trương." Cô ấy nhìn quanh căn phòng vẫn còn hơi trống trải, trong mắt tràn đầy sự mong đợi, "Cậu cũng có thể xem thử, có cần mua thêm gì không."
Tôi lắc đầu, "Không sao, cứ làm theo thiết kế ban đầu là được." Tôi đi theo sau Tiểu Lộc đi hết 2 căn nhà.
Tiệm hoa có 2 tầng, tầng 1 dùng để bày hoa, tầng 2 có thể dùng làm phòng nghệ thuật để tham quan, chủ yếu là để chụp ảnh check
-in. 2 tầng của tiệm bánh ngọt, tầng 1 là trưng bày và bán bánh ngọt, tầng 2 là phòng riêng để khách hàng giao lưu, tất nhiên số lượng phòng riêng có thể đặt trước không nhiều, Tiểu Lộc giải thích với tôi là ở chỗ đắt chứ không phải ở chỗ nhiều, cô ấy tiết lộ giá cả một chút, tôi hơi sốc.
Sau khi chia tay Tiểu Lộc, tôi liền nghĩ đến việc thuê nhà, nhà của Chu Đình Việt tôi không thể ở nữa, nhưng nhà ở gần cửa hàng mới tôi đoán là thuê không nổi, thế là tìm được một căn hộ một phòng ngủ cách đó một giờ đi tàu điện ngầm.
Chủ nhà rất sảng khoái, tôi ngại mượn tiền Tần Ni nữa, thế là mượn Đàm Chu một ít. Cậu ta rất hào phóng chuyển thẳng cho tôi 10 vạn, tôi chê nhiều lại trả lại 9 vạn cho cậu ta, chỉ giữ 1 vạn bên người.
"Anh cứ cầm lấy mà dùng, em đâu có thiếu chút tiền này."
Tôi nhìn tin nhắn cậu ta gửi đến, nhíu mày, "1 vạn là đủ cho anh dùng rất lâu rồi, tháng sau phát lương anh trả lại cho em."
"Anh tìm được việc rồi à? Làm gì thế?"
Đàm Chu trả lời tin nhắn rất nhanh, làm tôi sững sờ, tôi không ngờ Đàm Văn Tân không nói cho Đàm Chu biết chuyện anh ta thuê tôi, nhưng Đàm Văn Tân không nhắc đến tôi cũng không tiện nói gì, thế là chọn cách im lặng, tìm một lý do để ứng phó qua loa.
Ai ngờ Đàm Chu cũng không biết nghĩ thế nào, nhất quyết truy hỏi thế là tôi buộc phải tìm chuyện khác để đánh lạc hướng sự chú ý của cậu ta, "Anh chuyển nhà rồi, em giúp anh chuyển nhà nhé."
"?" Cùng với dấu hỏi là cuộc gọi thoại của Đàm Chu, tôi thở dài bắt máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!