Bởi vì mua vé tàu hỏa đến thành phố C vào buổi sáng sớm, nên trời chưa sáng tôi đã dậy bắt xe buýt đến ga tàu, đợi đến khi lên tàu mới phát hiện Trịnh Gia Hào đã chấp nhận lời mời kết bạn của tôi, chỉ gửi đến một dấu chấm hỏi.
Tôi vội vàng giải thích, "Tôi là Tạ Phỉ, có chút chuyện muốn hỏi thăm cậu. Bây giờ cậu vẫn ở thành phố C chứ?"
"Chuyện gì? Tôi ở đây mà."
Tôi nhanh chóng trả lời: "Có thể gặp mặt nói chuyện được không? Chắc khoảng chập tối nay tôi sẽ đến thành phố C, nếu cậu không có thời gian, tôi có thể đợi cậu rảnh tìm cậu."
"Vậy cậu đến nơi nói chuyện nhé, lúc đó hẹn sau."
"Cảm ơn." Tôi thở phào nhẹ nhõm, cất điện thoại dựa vào lưng ghế.
Tôi nhớ người đó hình như tên là Khương gì đó... là học sinh lớp 12, lúc đó còn vì người đó qua đời mà hoãn khai giảng rất lâu. Tôi nhớ... người đó cũng là đối tượng bị đám Trịnh Gia Hào bắt nạt, nên đám Trịnh Gia Hào năm đó còn bị điều tra, bây giờ tôi có thể tìm được, e là cũng chỉ có Trịnh Gia Hào.
Tôi nhắm mắt lại, dù thế nào, tôi nhất định phải biết, năm đó đã xảy ra chuyện gì...
Ngủ trên xe mấy tiếng, cuối cùng chập tối cũng đến thành phố C thuận lợi.
Sau bao nhiêu năm quay về mảnh đất quen thuộc này, lại khiến tôi nảy sinh cảm giác xa lạ. Nơi nhỏ bé vốn giản dị, dường như đã có chút dáng dấp của thành phố, những tòa nhà chung cư, khu thương mại, cảnh đường phố được đổi mới, đã khác xa so với trong ký ức, tôi đặt mình vào không gian nhỏ bé này, tìm kiếm một sự thật thuộc về riêng mình.
Trịnh Gia Hào hẹn tôi ở một quán trà, tôi đến nơi mới phát hiện là cửa hàng do cậu ta tự mở, cậu ta bây giờ sống cũng rất phóng khoáng, ngoại hình so với trước đây đã có chút thay đổi, ra dáng một ông chủ nhỏ.
"Ôi chao! Bạn học cũ về mà cũng không nói trước một tiếng, để tôi còn sắp xếp tiệc chúc mừng!" Trịnh Gia Hào vẫy tay, bảo phục vụ pha cho tôi một ấm trà, cậu ta nhìn tôi 2 cái, cảm thán: "Cậu so với năm đó không thay đổi gì mấy nhỉ."
Tôi ngượng ngùng cười với cậu ta, "Cái đó... hôm nay tôi đến tìm cậu, là có chuyện muốn hỏi cậu."
"À đúng rồi, chuyện gì thế?" Cậu ta nhấp một ngụm trà, nhìn tôi cười hỏi.
"Cậu còn nhớ... học sinh lớp 12 nhảy lầu năm đó không?"
Tôi vừa dứt lời, liền thấy sắc mặt cậu ta thay đổi, ném cho tôi ánh mắt có phần dò xét, cảnh giác nói: "Cậu hỏi cái này làm gì?"
"Bởi vì..." Tôi ngập ngừng một chút sau đó quyết định nói thật, "Người đó từng cứu tôi."
Cậu ta nhướng mày, mỡ thừa trên mặt rung lên, "Chuyện này lâu quá, tôi thật sự không nhớ rõ nữa."
"Có thể phiền cậu nghĩ kỹ lại xem, người đó tên gì, cậu còn nhớ không?"
Cậu ta dựa vào lưng ghế châm một điếu thuốc, rít một hơi để lộ hàm răng ố vàng, đặt một tay lên bàn gõ gõ mặt bàn từng nhịp, phát ra tiếng cạch cạch, "Bạn học cũ, cậu về đây không phải để tụ tập, mà là cố tình gây sự đấy à?"
Tôi hơi sững sờ, vội vàng lắc đầu, "Tôi thật sự chỉ muốn hỏi thăm thôi, dù chỉ cho tôi biết tên người đó là gì cũng được."
"Cút cút cút, tôi nể mặt tình xưa nghĩa cũ mới gặp cậu đấy, đừng có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt." Cậu ta vẻ mặt ghét bỏ, đứng dậy ưỡn cái bụng phệ rời đi.
Tôi bị nhân viên phục vụ mời ra ngoài, có lẽ là do chưa ăn gì, chỉ cảm thấy hơi chóng mặt, tôi vịn vào tường muốn ngồi xuống đất nghỉ một lát, sau đó nhìn thấy một đôi giày da được đánh bóng loáng dừng trước mặt tôi, tôi ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt mơ hồ quen thuộc, đang định mở miệng nói chuyện nhưng trước mắt tối sầm lại trực tiếp ngất đi.
Lần nữa tỉnh dậy đã là ở trong khách sạn, tôi mở mắt ra thấy Chu Đình Việt đang gọi điện thoại bên giường, thấy tôi tỉnh liền cúp máy, trên mặt còn mang theo một tia không vui, "Em có biết cơ thể em còn cần tĩnh dưỡng không?"
"..." Tôi buồn bực không nói gì, anh bưng một bát canh còn ấm trên bàn lên, đưa đến trước mặt tôi.
Tôi nhìn anh nhưng không chịu nhận, chỉ hỏi: "Sao anh lại đến đây?"
"Em không muốn gặp anh đến thế sao?" Tay anh bưng bát hơi đỏ lên, còn tôi cắn môi không trả lời.
Anh hình như rất tức giận, nhưng không làm gì được tôi cả, đành phải ngồi bên giường, bưng canh đút cho tôi.
Tôi vội vàng đưa tay nhận lấy, "Tôi tự uống..."
Anh nhíu mày, vẫn chọn đặt bát vào tay tôi, tôi vừa uống canh vừa quan sát anh, Giang Dã và Đàm Văn Tân đều nói Chu Đình Việt sống không tốt, nhưng tôi thấy dáng vẻ của anh so với trước đây không có gì khác biệt, đâu có chỗ nào là sống không tốt, tôi thậm chí còn nghi ngờ Giang Dã và Đàm Văn Tân có phải đang nói dối không, nhưng nghĩ lại họ không đến mức lấy chuyện này ra lừa tôi, "Anh... dạo này vẫn ổn chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!