Vào ngày tôi xuất viện, Đàm Chu đến đón tôi.
Tôi nhìn vết sẹo đỏ còn hằn trên cổ tay, mảnh mai và ngoằn ngoèo, tôi vô thức đưa tay v**t v* nó, rõ ràng đã lành, nhưng tôi dường như vẫn cảm nhận được cơn đau lúc đó, tôi nghĩ cảm giác đó sẽ khắc sâu vào cơ thể tôi, tôi sẽ không bao giờ quên.
Lúc Đàm Chu đi làm thủ tục cho tôi, tôi ngồi đợi trong phòng bệnh, cứ tưởng sẽ tránh được thời gian Chu Đình Việt đến, ai ngờ anh như biết tôi sắp xuất viện, xuất hiện đúng giờ trong phòng. Anh im lặng nhìn tôi, trong mắt ánh lên vẻ giận dữ, "Em định đi theo cậu ta?"
Tôi biết anh đang nói đến Đàm Chu, cách đây không lâu anh đã từng nổi giận vì chuyện của Đàm Chu, nhưng lúc này, tôi thà để anh hiểu lầm.
Thấy tôi không nói gì, Chu Đình Việt liền tiến gần hơn một chút, theo thói quen bóp chặt cằm tôi, ép tôi nhìn thẳng vào anh, "Nói, Tạ Phỉ."
"Tôi và anh không còn quan hệ gì nữa..." Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen láy của anh, nói từng chữ từng chữ một, "Chúng ta không ai nợ ai hết."
"Không ai nợ ai?" Anh cười khẩy buông tôi ra, ném lá thư tôi viết cho anh về phía tôi, "Em nói 1 tháng 1 vạn, anh thấy nhiều đấy."
Tôi ngẩn người nhìn anh, một lúc sau mới hiểu anh đang nói gì, tờ giấy rơi xuống chân tôi, tôi cúi đầu nhìn tờ giấy đã nhăn nhúm, như đã bị ai đó vò nát, tôi cúi xuống nhặt lên, đỏ hoe mắt nhìn Chu Đình Việt, "Vậy anh nói bao nhiêu?"
"Tạ Phỉ!" Anh cao giọng gọi tên tôi, giống như đang cảnh cáo tôi. Tôi đặt lá thư sang một bên, như giận dỗi đưa tay cởi áo mình, "Hay là anh muốn tôi trả ngay bây giờ?"
Chu Đình Việt nhíu chặt mày, tiến lên nắm lấy tay tôi, tôi nhìn thấy nỗi đau thương trong đôi mắt anh, cánh tay bị anh nắm đến đau nhói, anh như muốn bóp nát tôi vậy, "Tạ Phỉ, rốt cuộc em có hiểu không, người em yêu rốt cuộc là anh, hay là người đã cứu em."
Tôi xấu hổ quay đầu đi, mấp máy môi nhưng không thốt nên lời, đến nước này thì điều đó đã không còn quan trọng nữa, bất kể anh có phải là người đã cứu tôi hay không, ngay khoảnh khắc tôi quyết định chết, tôi đã quyết định không yêu anh nữa.
"Anh đang làm gì đấy?" Chưa thấy người đã nghe tiếng, chỉ thấy Đàm Chu xông vào từ ngoài phòng bệnh, đẩy tôi và Chu Đình Việt ra, "Đồ cặn bã như anh còn mặt mũi đến đây à?"
Chu Đình Việt bị đẩy loạng choạng, đứng vững liếc nhìn tôi một cái sau đó mới buông lời châm chọc: "Xem ra Đàm Văn Tân quản giáo quá ít nhỉ? Để cậu rảnh rỗi ở đây lo chuyện bao đồng."
"Anh có tư cách gì nói ở đây?" Đàm Chu không chịu yếu thế, "Chó nhà có tang còn ở đây sủa bậy?"
"Xem ra khả năng quản giáo người của Đàm Văn Tân cũng chẳng ra gì, nếu không sao có thể dạy ra loại công tử bột vô dụng như cậu?"
"Anh..." Đàm Chu tức đến không nói nên lời, trực tiếp đấm một cú vào mặt Chu Đình Việt.
"Đàm Chu!" Tôi kinh ngạc nhìn Chu Đình Việt bị đánh lệch mặt, máu rỉ ra từ khóe miệng anh, anh đưa tay lau đi, lạnh lùng nhìn vệt máu đỏ trên tay, nhìn Đàm Chu cười một cái, sự hung ác trong mắt thoáng qua sau đó biến mất, tôi vội vàng tiến lên xem xét anh, "Anh không sao chứ?"
"Anh còn quan tâm đến anh ta làm gì?" Đàm Chu tức giận hỏi, hận không thể đấm thêm cho Chu Đình Việt 2 cú nữa.
Tôi biết tính cách có thù tất báo của Chu Đình Việt, chỉ mong anh đừng gây rắc rối cho Đàm Chu.
Chu Đình Việt nghiêng đầu nhìn tôi thật sâu, sau đó quay người rời đi.
Tôi có hơi lo lắng, nhìn bóng lưng anh rời đi muốn đuổi theo hỏi cho rõ, nhưng đã bị Đàm Chu kéo lại, "Anh ngốc à? Anh ta đối xử với anh như vậy..."
Tôi dừng bước, hất tay Đàm Chu ra, "Em không hiểu anh ấy." Nhưng khi đuổi theo ra ngoài thì không thấy bóng dáng Chu Đình Việt đâu nữa, tôi chỉ có thể cầu nguyện trong lòng anh sẽ không để bụng chuyện vừa xảy ra.
Vốn dĩ Đàm Chu định đưa tôi về khách sạn, nhưng không ngờ ở bãi đậu xe lại gặp xe của Đàm Văn Tân, vừa nhìn thấy Đàm Văn Tân, Đàm Chu liền như chuột gặp mèo, ngoan ngoãn đi đến trước mặt Đàm Văn Tân, không còn chút dáng vẻ kiêu ngạo vừa nãy nữa.
"Em về trước đi." Đàm Văn Tân lên tiếng, tôi đứng một bên, không biết nên cư xử thế nào, dù sao lần trước gặp mặt cũng không mấy vui vẻ.
"Anh... Tạ Phỉ mới xuất viện, em phải đưa anh ấy về." Giọng Đàm Chu rõ ràng yếu đi vài phần, vẻ mặt đáng thương.
Đàm Văn Tân không nói gì, chỉ im lặng nhìn Đàm Chu, một lúc sau Đàm Chu ngoan ngoãn cúi đầu lên xe, mặc dù vẫn không cam lòng nháy mắt với tôi.
Tôi thấy Đàm Chu lên xe rời đi, đang định tự mình rời đi thì bị Đàm Văn Tân chặn lại, "Cậu Tạ, tôi đưa cậu về."
Tôi có hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, anh ta còn cao hơn Chu Đình Việt một chút, tôi buộc phải ngước nhìn anh ta, "Không cần làm phiền anh..."
Anh ta không nói gì, chỉ im lặng mở cửa xe, tôi nhìn gương mặt kiên nghị của anh ta, vẻ mặt như hôm nay tôi không lên xe thì không xong, đành phải kiên trì ngồi vào.
Trong khoang sau chật hẹp chỉ có tôi và Đàm Văn Tân, tôi cúi đầu nghịch ngón tay, không biết nên nói gì, may mà Đàm Văn Tân kịp thời phá vỡ sự im lặng, "Chuyện của cậu Tạ tôi cũng có nghe qua, chỉ là Đàm Chu còn trẻ người non dạ, nếu cậu Tạ muốn đổi một chỗ dựa..." Anh ta ngừng lại không nói tiếp, giống như đang suy nghĩ điều gì đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!