Chương 43: Anh Có Phải Người Đó Hay Không Quan Trọng Đến Vậy Sao?

Lúc Tần Ni nghe tôi kể hết câu chuyện, cô ấy im lặng rất lâu, sau đó mới đưa tay ra vỗ vỗ lưng tôi, "Em chắc chắn rất đau lòng... lẽ ra nên nói với chị sớm hơn."

Tôi ngấn lệ, đưa tay ra ôm cô ấy một cái, "Cảm ơn chị." Ít nhất đến nước này vẫn còn có cô ấy ở bên tôi.

Cô ấy không đánh giá quá nhiều về những chuyện trước đây của tôi, chỉ nhìn tôi cười hỏi: "Vậy tiếp theo em định làm thế nào?"

Tôi sững sờ, có hơi ngơ ngác. Tôi không ngờ sẽ được cứu sống, cũng không ngờ bao nhiêu năm qua hóa ra thật sự là một sai lầm, tất cả mọi chuyện ập đến khiến tôi choáng ngợp, tôi hơi luống cuống, cũng không biết phải sắp xếp những chuyện sau này như thế nào.

"Đã quyết định từ bỏ quá khứ, chi bằng theo chị về đi?"

Tôi nhìn mặt cô ấy, theo cô ấy về sao? Đổi một thành phố mới hình như cũng không tệ... có chuyện gì Tần Ni cũng sẽ giúp tôi, nhưng tôi còn phải dựa vào người khác để sống nữa sao?

Tôi như bất chợt thông suốt, hiểu ra một số điều, lắc đầu từ chối cô ấy, "Bao nhiêu năm qua, em luôn dựa vào anh ta... em không muốn lại dựa vào chị nữa... em muốn thử thật sự sống một mình..."

Cô ấy sững sờ một chút, đột nhiên cười rạng rỡ, vỗ vỗ vai tôi, "Vậy có chuyện gì, nhất định phải nói ngay cho chị biết nhé! Chị mãi mãi là bến đỗ của em!"

Tôi đỏ hoe mắt gật đầu, hứa hẹn: "Nhất định."

Một lúc sau Chu Đình Việt về, trên tay xách một hộp cơm tinh xảo, thấy Tần Ni vẫn còn ở đó liền nhíu mày không vui cho lắm, Tần Ni lườm anh một cái, quay lưng lại không muốn để ý đến Chu Đình Việt.

Tôi nhìn Chu Đình Việt không biết nên nói gì, anh đặt hộp cơm lên bàn ăn, lấy thức ăn bên trong bày ra bàn, "Sức khỏe em chưa hồi phục, ăn nhiều một chút."

"Chu Đình Việt..." Tôi bất lực nhìn anh, muốn nói gì đó nhưng đã bị anh ngắt lời, "Dù muốn nói gì với anh, cũng ăn cơm trước đã."

Tôi nhìn anh không nói gì, tôi hiểu Chu Đình Việt, tôi biết tính cách anh như thế nào, anh vốn dĩ sẽ không để ý đến những gì tôi nói, những việc anh đã quyết định, thì nhất định sẽ làm, bất kể tôi nghĩ thế nào, tôi không thể thay đổi được anh.

"Nếu anh ở đây em không có khẩu vị, vậy anh ra ngoài trước." Anh liếc nhìn tôi một cái, đứng dậy ra ngoài.

Tôi nhìn bóng lưng cô đơn của anh khẽ thở dài, Tần Ni thấy anh đi mới đứng dậy, đến bên bàn nhìn những món ăn thịnh soạn, chép miệng nói: "Không ăn thì phí, làm gì mà hời cho cậu ta!"

Tôi mím môi không nói, lại nhìn về phía cánh cửa khép hờ, anh đã biến mất.

Tôi quả thực không có khẩu vị gì, ngược lại Tần Ni thì ăn uống rất ngon miệng, quét sạch thức ăn trên bàn như gió cuốn mây tan, cuối cùng ôm bụng nằm trên ghế sofa, "Em đừng nói, mùi vị thật sự rất ngon."

Tôi nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô ấy không nhịn được mỉm cười, yêu cầu của Chu Đình Việt đối với đồ ăn rất cao, lọt được vào mắt xanh của anh chắc chắn là ngon.

"Tối nay chị ở đâu?" Tôi theo thói quen dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ, cô ấy vội vàng đứng dậy bảo tôi lên giường nghỉ ngơi, "Chị dọn là được, em mau nằm nghỉ đi..."

Tôi không lay chuyển được cô ấy, cuối cùng ngoan ngoãn nằm trên giường, nhìn cô ấy bận rộn tới lui, cuối cùng còn giúp tôi cắt một ít trái cây.

"Ở đây một ngày chắc tốn không ít tiền đâu, lúc nãy chị ở dưới lầu còn không cho chị lên." Cô ấy lại nhét một miếng trái cây vào miệng, không nhịn được phàn nàn.

Tôi nhìn ánh đèn nê ông ngoài cửa sổ, ở vị trí như thế này, dịch vụ như thế này, phòng bệnh này nghĩ cũng biết sẽ không rẻ, "Vậy tối nay chị ở gần đây sao?" Tiếc là tôi không có nhà riêng ở thành phố F, nếu không cô ấy cũng không cần phải lo lắng về chỗ ở.

"Chị tìm một nhà trọ gần đây là được, trước đây đi phượt màn trời chiếu đất... có chỗ ở là đã tốt, em không cần lo lắng cho chị."

Tôi cười cười, tán gẫu với cô ấy thêm một lúc nữa, đợi đến đêm khuya cô ấy mới lưu luyến rời đi.

Đợi cô ấy đi khỏi trái tim tôi dường như cuối cùng cũng tĩnh lặng lại, tôi đến bên cửa sổ nhìn xuống dưới, trên đường phố vẫn đèn đuốc sáng trưng, xe cộ và người đi đường qua lại tấp nập, một thành phố náo nhiệt như vậy, dường như luôn có người đang trên đường, còn tôi rốt cuộc nên chọn con đường của mình như thế nào đây.

Tôi ngơ ngác nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính, trong ánh mắt tràn đầy sự mệt mỏi, tuy dung mạo dường như không khác gì thời trẻ, nhưng tôi biết... bản thân tôi thực sự đã trải qua những gì, nói ra thì thật dễ dàng, chỉ có bản thân trải qua mới có thể hiểu được trong đó là nỗi đau khổ và gian nan như thế nào.

Tôi mơ màng suy nghĩ, nhưng nghĩ mãi không ra, cuối cùng đành phải nằm lại trên giường.

Nửa mê nửa tỉnh tôi cảm thấy có người đứng bên giường, tôi hé mắt nhìn thấy là Chu Đình Việt, tôi mở mắt nhìn anh, sau đó lặng lẽ xoay người quay lưng lại với anh. Rất nhanh tôi cảm nhận được anh tới gần, anh chưa c** q**n áo, chỉ nằm xuống bên cạnh tôi, đưa tay ra ôm lấy tôi, "Đừng rời xa anh..."

Nước mắt lập tức rơi xuống, tôi nhắm mắt không nói, nhưng cơ thể đã bắt đầu run rẩy, tôi chán ghét tất cả những điều này, tôi ghét bị d*c v*ng điều khiển, "Anh lại muốn làm chuyện đó sao?"

Người phía sau rõ ràng cứng đờ lại, anh áp vào cổ tôi, khẽ gọi tên tôi, "Tạ Phỉ..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!