Chương 42: Không Phải

"Người cứu em trên sân thượng phòng dụng cụ năm đó... là anh sao?"

Chu Đình Việt mím môi, đôi mắt khẽ mở nhìn tôi không chớp mắt, dường như sau một hồi lâu mới từ từ thốt ra 2 chữ: "Không phải."

Nước mắt lặng lẽ chảy xuống từ khóe mắt tôi, trong lòng như có một cơn sóng trào dâng, khiến tôi cảm thấy ngạt thở, tôi ôm ngực muốn hít thở thật sâu, nhưng không cảm nhận được gì, chỉ có thể khàn giọng hỏi: "Tại sao... tại sao lại lừa em?"

Vậy là 10 năm nay, em đã yêu nhầm người sao? Đến tận bây giờ mới cho em biết, em yêu nhầm người sao? Vậy tại sao... tại sao không tiếp tục lừa dối em chứ? Tiếp tục lừa dối còn hơn là để em tỉnh táo mà đau khổ như bây giờ.

"Vậy thì sao, vậy không phải anh cứu em, em không yêu anh nữa sao?" Chu Đình Việt tiến lên nắm chặt vai tôi, những ngón tay rõ ràng khớp xương như muốn bóp nát tôi, tôi biết anh đang tìm kiếm một câu trả lời khẳng định, trong mắt anh tràn ngập sự yếu đuối mà tôi chưa từng thấy, còn tôi lại lạc lối trong câu hỏi của anh, người tôi yêu đáng lẽ phải là người đã cứu tôi chứ, không phải Chu Đình Việt, không phải anh.

"Không phải anh... người đó không phải anh!" Tôi gần như dùng hết sức lực đẩy anh ra, nước mắt tuôn rơi trên mặt tôi, chúng giống như nỗi đau trong lòng tôi, lúc này đang cần một lối thoát để giải tỏa.

Chu Đình Việt bị tôi đẩy lùi lại 2 bước, anh đứng tại chỗ có hơi luống cuống nhìn tôi, giây tiếp theo đột nhiên bật cười, tiếng cười của anh trong phòng bệnh vốn dĩ yên tĩnh nghe thật chói tai, nhưng sau khi tiếng cười tan biến là sự lạnh lùng như băng giá mùa đông, "Vậy ý em là muốn nói với anh, bây giờ em không yêu anh nữa?"

Tôi ngây người tại chỗ, trong không khí lan tỏa mùi tanh ngọt, như kẹo cũng như máu, tôi cúi đầu nhìn cổ tay mình, có lẽ vừa nãy quá kích động làm vết thương bị kéo rách, máu tươi thấm đẫm băng gạc, từng giọt từng giọt rơi xuống theo cổ tay, nở rộ thành những bông hoa đỏ tươi trên nền gạch men trắng, tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt, "Phải, tôi không yêu anh nữa." Cho dù bây giờ đau đớn như lúc sắp chết trong phòng tắm ngày hôm đó, tôi cũng phải nói.

Bởi vì ngay khoảnh khắc tôi chọn cái chết để trả hết nợ nần, tôi đã quyết định, không yêu anh nữa.

Chu Đình Việt đột nhiên cười lớn hơn, nhưng đôi mắt đỏ hoe đã bán đứng anh, gương mặt anh trong tiếng cười trở nên méo mó đáng sợ, "Được được được... không yêu anh, em cũng muốn bỏ rơi anh..." Anh ngẩng đầu hít một hơi thật sâu, tôi thấy một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt anh, thoáng qua như thể tôi hoa mắt, nhưng lời anh nói ra lại chắc chắn như vậy, "Tạ Phỉ, em là người yêu anh nhất trên thế giới này... sao em có thể không yêu anh..."

"Đó là anh lừa tôi..." Tôi đau khổ tranh cãi với anh, "Là anh khiến tôi tưởng người cứu tôi là anh, là anh khiến tôi yêu nhầm người!"

"Là anh sao?!" Anh tiến lên một bước, nhìn thẳng vào mắt tôi, "Là em, là em nói thích anh! Là em nói sẽ không bao giờ rời xa anh, là em tự nhận nhầm người!"

Lời nói của anh như những viên đạn, bắn trúng tôi khiến tôi không thể động đậy, trái tim tôi đang rỉ máu, từng giọt từng giọt rơi xuống, tụ lại thành dòng sông vô hình dưới chân tôi.

Tôi như bị đóng đinh tại chỗ, chỉ có thể lặng lẽ rơi nước mắt, anh nói cũng không sai, là tôi... là tôi tự cho rằng là anh, là tôi không tìm hiểu kỹ... là tôi một mình tình nguyện như kẻ trộm đi theo anh, vậy nên tất cả đều là lỗi của tôi sao?

Chu Đình Việt thấy tôi không phản ứng, mặt mày sa sầm không nói gì, tiến lên nắm lấy tay tôi nhìn cổ tay đỏ tươi, "Anh đi gọi bác sĩ trước."

Tôi nghiêng đầu nhìn qua bóng lưng anh rời đi thấy Bùi Văn Viễn vẫn đứng ở cửa, đến lúc này tôi cuối cùng cũng hiểu sự ghét bỏ của cậu ta đối với tôi đến từ đâu, cậu ta cũng chỉ là một kẻ đáng thương mà thôi, nhất thời tôi không biết là tôi đáng thương hơn hay cậu ta đáng thương hơn.

Cậu ta cũng nhìn thấy tôi, trong mắt vẫn mang theo sự ghét bỏ không nói nên lời, chỉ là lúc này cậu ta không chọn bùng phát, mà im lặng đi theo sau Chu Đình Việt rời đi.

Bác sĩ rất nhanh đã đến băng bó lại cho tôi, và dặn dò tôi đừng làm những hành động quá khích nữa, tôi ngoan ngoãn gật đầu, đợi bác sĩ đi khỏi Chu Đình Việt lại đến bên cạnh tôi, tôi nghiêng đầu không nhìn anh, chỉ mong anh mau chóng rời đi.

"Có đau lắm không?" Chu Đình Việt khẽ hỏi, anh nắm lấy tay tôi, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào lớp băng gạc trắng, như đang v**t v* vết thương của tôi, nhưng tôi lại cố chấp rút tay về, "Tôi muốn nghỉ ngơi..." Anh không nên xuất hiện ở đây, anh quên là anh đã kết hôn với Giang Dã rồi sao, huống hồ anh vốn không phải người tôi nên yêu, vừa nghĩ đến đây, nước mắt tôi lại rơi xuống, tôi hít hít mũi quay đầu đi, "Anh đi đi."

Chu Đình Việt không rời đi, anh chỉ im lặng, rất nhanh đã véo mặt tôi ép tôi nhìn anh, "Tạ Phỉ, cho dù người cứu em không phải là anh, em cũng chỉ có thể yêu anh."

"Tôi yêu người đã cứu tôi." Tôi hất tay anh ra, ánh mắt kiên định nhìn anh, "Nếu không phải nhận nhầm người..." Nếu không phải nhận nhầm người, tôi sẽ yêu anh sao? Sẽ sao... sao tôi có thể yêu anh chứ, tôi rõ ràng yêu người đã nói với tôi ánh trăng thật đẹp, người đã cho tôi viên kẹo đầu tiên.

Nhưng người đó đã đi đâu.. Bùi Văn Viễn nói người đó đã chết... nhảy lầu chết.

Ký ức chôn sâu trong tâm trí đột nhiên ùa về, tôi chợt nhớ ra... năm đó hoãn khai giảng, nói là có học sinh nhảy lầu... vậy là người đó sao? Tôi thậm chí còn không biết tên người đó là gì, người đó là ai... nực cười biết bao.

"Tạ Phỉ..." Anh dịu dàng gọi tên tôi, đột nhiên cười một cái, lẩm bẩm: "Nếu anh biết sẽ có ngày hôm nay, anh nhất định sẽ lên lầu cùng em, anh nhất định sẽ đưa hết kẹo của anh cho em. Người em yêu vốn dĩ phải là anh, chỉ có thể là anh!"

Tôi sững sờ tại chỗ không nói gì, chỉ ngẩn ngơ nhìn anh.

Anh thở dài, từ trong túi lấy ra một điếu thuốc định châm, nhưng nhớ ra là đang ở phòng bệnh, liền cất vào, tiếp tục nói: "Viên kẹo đó là của anh, chỉ là bị cậu ta nhặt được thôi."

"Cho nên em biết kẹo hình con thỏ là của anh, liền tưởng người cứu em là anh." Anh dường như đã sớm biết tất cả sự thật, nhưng đến tận bây giờ mới chịu nói cho tôi biết, "Về bản chất chính là anh... người em yêu chính là anh."

Tôi lắc đầu, nước mắt không ngừng tuôn rơi, "Không phải tính như vậy, không nên tính như vậy..."

"Vậy phải tính như thế nào, em nói cho anh biết, phải tính như thế nào?" Anh đưa tay ra ôm tôi vào lòng, trầm giọng nói: "Yêu anh đi Tạ Phỉ, chỉ có em yêu anh."

Tôi dựa vào lòng anh khóc lớn, tôi phải tính thế nào đây? 10 năm, tôi phải tính từng khoản một như thế nào đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!