Chương 4: Cút!

Vì chuyện ngất xỉu ở đại hội thể thao, nên tôi có thêm một biệt danh, 1500, bọn họ bây giờ không còn gọi tôi là đồ ẻo lả nữa, mà gọi tôi là 1500.

Nhưng tôi chẳng hề bận tâm, dù là đồ ẻo lả hay là 1500.

Lẽ ra tôi không nên quan tâm.

Đại hội thể thao lớp chúng tôi toàn quân bị diệt, dù tôi đã cố gắng như vậy nhưng vẫn chạy về hạng chót, có điều không ai quan tâm đến thành tích này, có lẽ chỉ có mình tôi.

Thời tiết ngày càng nóng, đến mùa hè khẩu vị của tôi không được tốt lắm, nhưng trớ trêu thay, múa rất hao tốn thể lực, chỉ có thể ép mình ăn.

Đến cuối hè, cân nặng sụt đi không ít, Tống Thanh Thanh và Tịch Nguyệt không chỉ một lần nói ghen tị với tôi, nhưng có lẽ chỗ đáng để họ ghen tị ở tôi cũng chỉ có điểm này.

Mấy hôm nay đám Trịnh Gia Hào không gọi tôi chạy vặt, tôi nghe nói là vì mấy hôm trước Trịnh Gia Hào trốn sau tiệm tạp hóa hút thuốc bị thầy giám thị bắt được, trước đây lúc đi mua đồ tôi từng thấy cậu ta và mấy nam sinh khác trốn ở đó, mỗi lần tôi đều đi nhanh qua.

Tôi sợ họ, nhưng bất giác phục tùng họ, ngoan ngoãn nghe lời họ, tôi không dám phản kháng, vì tôi biết hậu quả của việc phản kháng, là sẽ phải đối mặt với bạo lực lớn hơn.

Tuần này tôi đổi thời gian về nhà sang Chủ nhật, vì Trịnh Gia Hào nói thứ 7 họ muốn ra ngoài chơi, rủ tôi đi cùng. Tuy tôi biết cậu ta không phải rủ tôi đi chơi, có lẽ chỉ là gọi tôi đến giúp việc, nhưng tôi không dám từ chối.

Thứ 7, tôi đến địa chỉ Trịnh Gia Hào đưa, sau khi bấm chuông cửa, người mở cửa cho tôi chính là Trịnh Gia Hào, "Không cần thay giày, vào thẳng đi."

Tôi nhìn quanh, mới phát hiện ra đây dường như là nhà của ai đó. Cậu ta dẫn tôi lên lầu, đến cửa phòng thì tôi cảm thấy nụ cười của cậu ta có gì đó kỳ lạ, cậu ta vòng tay qua vai tôi, vừa mở cửa vừa đẩy tôi vào, "Chúng ta hãy chào đón nam chính của ngày hôm nay! 1500!"

Trong phòng có không ít người, cả người tôi quen lẫn không quen, đều ngồi vây quanh trên sàn, tôi cúi đầu bị đẩy vào giữa đám đông ngồi xuống.

"Nhanh lên nhanh lên, bắt đầu mau." Tôi nghe thấy tiếng thúc giục nhỏ của những người xung quanh, những ánh mắt khác nhau đổ dồn lên người tôi, dò xét, săm soi, xem kịch vui... tôi cố gắng hết sức để lờ đi, nhưng rất nhanh có người đá vào chân tôi, "Ê, đồ ẻo lả, xem ti vi kìa."

Dưới sự ép buộc của họ, tôi ngẩng đầu lên, khung cảnh trong ti vi không thể nào lọt mắt nổi, rất nhanh truyền đến những tiếng la hét chói tai, mặt tôi đỏ bừng, muốn cúi đầu xuống, nhưng đã nhanh chóng bị người khác giữ lấy, "Bảo cậu xem cơ mà!"

"Ha ha ha, các người xem mặt nó đỏ kìa!"

"Gà tơ à?"

"Này, các người nói xem nó có phải là đồng tính không?"

"Anh Việt, tôi thấy người ta là thích cậu đấy."

Tôi tìm theo giọng nói nhìn qua, phát hiện Chu Đình Việt đang ngồi trên ghế sofa cách đó không xa, mọi người cười thành một đám, nhưng anh dường như không có biểu cảm gì.

Tôi nhìn anh, muốn cầu cứu anh, nhưng không tài nào mở miệng được, chỉ có thể ngây người nhìn, ngay lập tức tôi lại bị người khác ấn đầu xuống, "Nhìn anh Việt của chúng tôi làm gì, bảo cậu xem ti vi cơ mà."

Hai tay tôi chống xuống sàn, giống như quay trở về căn nhà nhỏ không mấy rộng rãi đó, nắm đấm của Tạ Trường Sinh giáng xuống người tôi, tôi không ngừng tự nhủ, nhịn một chút, nhịn thêm một chút nữa, nhất định có thể rời đi.

"Nó có phản ứng chưa?"

"Xem nào, xem nào."

Họ định xem phần dưới của tôi, tôi vội vàng dùng tay che lấy, bị họ đá cho một cái ngã nhào, tôi không biết là ai đã đưa tay về phía mình, tôi giãy giụa sau đó lại bị họ đè xuống.

"Vãi l*z, ớt hiểm!"

"Ha ha ha ha ha, quả nhiên là đồ ẻo lả."

Tôi chật vật rơi nước mắt, kéo quần lên cho ngay ngắn, không sao cả, nhịn thêm một chút nữa, sẽ ổn thôi.

"Đồ đâu?"

"Mặc vào cho nó!"

Tôi bị người ta lôi đứng dậy, họ ném bộ quần áo lên người tôi, "Bộ này đắt lắm đấy, cho cậu mặc đúng là hời cho cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!