Nhà họ Chu không phải là danh gia vọng tộc gì ở thành phố F, thậm chí nhiều năm trước trong giới thượng lưu cũng chưa từng nghe đến cái tên này.
Những gia tộc danh giá lâu đời ở thành phố F cũng chỉ có nhà họ Giang và nhà họ Đàm, nhưng nhà họ Đàm so với nhà họ Giang còn bí ẩn hơn, và cũng không dễ dàng lộ diện, còn nhà họ Giang thì khác, tổ tiên nhà họ Giang vốn làm quan, tích lũy được không ít tiền tài và mối quan hệ qua nhiều năm.
Chỉ là nhiều năm trước nhà họ Giang xảy ra một vụ bê bối, đại tiểu thư nhà họ Giang là Giang Dữ Miên, chen chân vào cuộc hôn nhân của nhà giàu mới nổi Chu Trạch Dương và Trần Khanh Thần, bất chấp sự phản đối của ông cụ Giang, nhất quyết muốn gả cho Chu Trạch Dương, bao nhiêu người đều nhìn vào mắt, coi như chuyện cười lúc trà dư tửu hậu.
Và nhà họ Chu cũng chính vào lúc đó bám lấy nhà họ Giang, mới bước chân vào giới thượng lưu.
Chu Trạch Dương xuất thân không tốt, thời học sinh phải dựa vào học bổng và làm thêm để sống qua ngày, nhà họ Trần tuy không được coi là danh gia vọng tộc, nhưng cũng là gia đình giàu có, nhà họ Trần hiếm muộn mới có được mụn con gái, bà Trần lại còn chết vì khó sinh, Trần Khanh Thần từ nhỏ đã được cưng chiều hết mực, nhưng không hề có tính tiểu thư, ngược lại còn đơn thuần lương thiện, rất được bạn bè và thầy cô yêu mến.
Lên đại học cô bị Chu Trạch Dương thu hút, dũng cảm theo đuổi tình yêu, cuối cùng người có tình cũng thành thân thuộc.
Ông cụ Trần cũng khen ngợi Chu Trạch Dương cần cù hiếu học, sản nghiệp trong nhà cũng cần có người giúp con gái quản lý, thế là tài trợ cho Chu Trạch Dương và Trần Khanh Thần cùng đi du học nước ngoài, học xong trở về quản lý công ty.
2 người về nước liền kết hôn, không lâu sau thì có một đứa con, Trần Khanh Thần sau khi mang thai liền dần dần rút lui khỏi ban quản trị, giao toàn bộ quyền quyết định cho Chu Trạch Dương, nghĩ rằng đợi sinh con xong sẽ quay lại.
Bà cứ tưởng tình yêu của Chu Trạch Dương dành cho bà có thể trở thành chỗ dựa cho tất cả, nhưng không ngờ câu nói "anh yêu em" luôn treo trên cửa miệng đó lại có thể biến thành công cụ g**t ch*t bà.
Khi đứa trẻ chào đời, Chu Trạch Dương vẫn đang làm việc ở nước ngoài xa xôi, lúc trở về đã là 3 ngày sau, ông đặt tên cho con trai mình là Chu Đình Việt, hy vọng con mình có thể thăng quan tiến chức đứng trên đỉnh cao quyền lực. Còn Trần Khanh Thần vẫn đang đắm chìm trong niềm vui được làm mẹ, hoàn toàn không nhận ra dã tâm ẩn giấu phía sau của Chu Trạch Dương.
Nhưng rời khỏi công ty quá lâu, Trần Khanh Thần muốn quay lại đâu phải chuyện dễ dàng, Chu Trạch Dương lấy cớ giáo dục con cái, nắm chặt quyền lực trong tay, cuối cùng cả tập đoàn Trần thị đều là người của ông.
Trần Khanh Thần không phải là không nghi ngờ, nhưng bà chắc chắn rằng tình cảm bắt đầu từ thời học sinh của bà và Chu Trạch Dương, sẽ không chỉ đơn giản là một lời hứa suông. Nhưng bà có nằm mơ cũng không ngờ tới, tất cả mọi thứ, có lẽ ngay từ cuộc gặp gỡ đầu tiên, đã là do Chu Trạch Dương sắp đặt sẵn.
Ông muốn lợi dụng bà để thăng quan tiến chức, thoát khỏi thân phận của mình, để đi l*n đ*nh kim tự tháp.
Vì vậy một nhà họ Trần nhỏ bé sao có thể lấp đầy d*c v*ng của ông, ông cần tìm một bàn đạp tốt hơn, từng bước từng bước leo lên cao.
Khi Chu Đình Việt 6 tuổi, Trần Khanh Thần đưa anh cùng đi bắt gian, đối tượng bắt gian không phải ai khác, mà chính là ba anh, chồng của Trần Khanh Thần, Chu Trạch Dương và đại tiểu thư nhà họ Giang Giang Dữ Miên, dung mạo xinh đẹp vừa dịu dàng vừa kiêu ngạo của Giang Dữ Miên khiến Trần Khanh Thần ghen tị đến phát điên, nhưng sự điên cuồng của bà chỉ đổi lại một cái tát của Chu Trạch Dương, còn Chu Đình Việt nhỏ tuổi ôm món đồ chơi con thỏ của mình đứng một bên, nhìn cha mình và người phụ nữ khác rời đi, nhìn mẹ mình sụp đổ khóc lớn.
"Việt Việt, con đi giúp mẹ tìm ba về được không?" Trần Khanh Thần khóc lóc ôm lấy Chu Đình Việt, không ngừng thì thầm bên tai anh.
Đây có lẽ là câu nói mà Chu Đình Việt 6 tuổi nghe nhiều nhất, câu nói nhiều thứ hai chính là "mẹ hận ông ta".
Nhưng dù vậy Trần Khanh Thần vẫn nhất quyết không chịu ly hôn, bà không chịu từ bỏ, cố gắng níu kéo trái tim của một người đàn ông không yêu mình, nhưng điều đó sao có thể. Bà chỉ làm cho mình trở nên thảm hại, khiến người ta chê cười.
Khi Chu Đình Việt 7 tuổi, Trần Khanh Thần cuối cùng dưới sự khuyên bảo của ông cụ Trần, đã đồng ý ly hôn với Chu Trạch Dương, lúc đó tinh thần của bà đã có phần không bình thường, thường xuyên một mình khóc ngốc nghếch, sau đó lại cười ngốc nghếch, sẽ đột nhiên nổi giận, cũng sẽ ôm Chu Đình Việt nói yêu anh hết lần này đến lần khác...
Ông cụ Trần không nỡ nhìn con gái mình bị nhốt vào bệnh viện, mà đón bà về nhà, ông đã già chỉ có thể trơ mắt nhìn công ty do mình một tay gây dựng bị Chu Trạch Dương thâu tóm, nói đến chuyện hối hận nhất trong bao nhiêu năm qua của ông, có lẽ chính là nhìn lầm người, không nhìn ra dã tâm lang sói của Chu Trạch Dương, mới khiến đứa con gái duy nhất rơi vào tình cảnh như vậy.
Chu Đình Việt nhỏ tuổi biết mẹ chỉ bị bệnh thôi, anh nhớ lúc nhỏ, mẹ thường xuyên dịu dàng kể chuyện cho anh nghe, hát ru cho anh nghe, dỗ anh ngủ. Mẹ còn tặng anh con thỏ nhỏ anh yêu thích nhất vào ngày sinh nhật, dặn dò anh phải nuôi nó thật tốt, phải cho nó ăn cà rốt ngon nhất, phải làm bạn với nó.
Chu Đình Việt luôn rất nghe lời mẹ, anh chăm sóc nó rất cẩn thận, sẽ nhờ dì giúp việc tắm cho nó, sẽ đưa nó đi dạo trong vườn hoa, sẽ lén đỏ hoe mắt khi nó bị bệnh, nhưng vì khí khái nam nhi mà không chịu rơi một giọt nước mắt nào.
Nhưng sau đó nó đã chết.
Là mẹ đã tự tay g**t ch*t nó.
Đó là một ngày sau khi tan học, anh được tài xế đón về nhà, anh muốn đi thăm con thỏ nhỏ của mình, nhưng lại phát hiện cửa lồng vẫn còn nguyên vẹn, nhưng con thỏ đã không cánh mà bay, anh tìm kiếm khắp nơi, cơ thể nhỏ bé tìm khắp mọi ngóc ngách trong nhà, đều không thấy tung tích của nó.
Ngay lúc anh buồn bã đau lòng, người mẹ luôn bị nhốt trong phòng đi đến trước mặt anh, dịu dàng nắm tay anh cười với anh, "Việt Việt, đang tìm con thỏ nhỏ à?"
Chu Đình Việt chớp chớp đôi mắt đỏ hoe, vẫn theo bản năng lao vào vòng tay mẹ, dùng giọng nói non nớt nói với người mẹ yêu dấu nhất của mình: "Mẹ... con thỏ nhỏ biến mất rồi."
"Không sao." Trần Khanh Thần dịu dàng v**t v* mái tóc đen của anh, "Con thỏ nhỏ sẽ mãi mãi ở bên con."
"Thật không ạ?" Chu Đình Việt ngây thơ nhìn mẹ mình, chỉ thấy bà gật đầu, từ sau lưng lấy ra một bát thịt kho hơi cháy, "Chỉ cần Việt Việt ăn hết bát cơm mẹ nấu, sẽ mãi mãi được ở bên con thỏ nhỏ."
Chu Đình Việt nhíu mày, nhưng nhìn thấy vẻ mặt mong chờ của mẹ, anh muốn mẹ vui, nên ngoan ngoãn nén sự khó chịu ăn sạch bát thịt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!