Chương 33: Ước Đi, Tạ Phỉ

Một năm, Chu Đình Việt có lẽ sẽ đến chỗ tôi 2, 3 lần, về cơ bản là "làm xong việc" liền đi, ở lại lâu nhất chẳng qua là cùng tôi ăn một bữa cơm, 2 chúng tôi về cơ bản không có gì để nói, như thể 2 người xa lạ bị ép ở cùng nhau, đôi khi tôi sẽ nghĩ tại sao anh không để tôi rời đi? Chỉ là tôi vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu, nhưng tôi ngu như vậy... không hiểu thì thôi vậy.

Năm 22 tuổi, tôi đến thành phố F, năm 23 tuổi mới quen thuộc với thành phố này.

Tôi bắt đầu nghiêm túc tận hưởng cuộc sống, mỗi ngày làm xong việc sẽ đi dạo, mỗi cuối tuần sẽ tự mình đi xem một bộ phim, thỉnh thoảng cũng sẽ xem một vài triển lãm và buổi biểu diễn, điều duy nhất đáng tiếc là chân tôi khiến tôi không thể đi xe đạp được nữa, nếu không, dưới sự đồng hành của những chiếc lá rơi cuối thu, đi xe để cảm nhận cơn gió cũng không tệ.

Tôi nghiêm túc kinh doanh tiệm bánh và tiệm hoa của mình, nỗ lực dành dụm quỹ đen nhỏ, sau đó bước 1 bước đã đến tuổi 23, 2 bước đã đến tuổi 25.

Năm 25 tuổi, Chu Đình Việt về nước.

Hôm đó tôi đang ở ngoài xem phim, lúc về trời có chút mưa, tôi quên mang ô, nghĩ rằng xuống xe buýt chạy vài bước là đến tiệm hoa, thế là cũng không vào cửa hàng tiện lợi mua ô, ai ngờ mưa càng lúc càng lớn, đến lúc đến trạm thì trên mặt đất đã bao phủ một lớp sương trắng mờ, tôi không thể không đội mưa lớn xuống xe, nhưng mưa lớn như vậy vốn không thể đi về được, đành phải đứng chờ dưới trạm xe buýt.

Mưa ở thành phố F đến nhanh, đi cũng nhanh. Rất nhanh, ánh nắng lại từ sau đám mây lẻn ra, rải lên không trung những hạt bụi 7 màu tạo thành một bức tranh, mọi người giơ điện thoại lên không ngừng chụp ảnh, tôi cũng theo đó chụp một tấm, cẩn thận lưu vào máy ảnh.

Cùng với cơn gió mát sau mưa, tôi từ từ về nhà, nhưng đến cửa thì phát hiện cửa đang hé mở, tôi tưởng là mình không đóng cửa, vội vàng vào xem có mất mát gì không.

Tôi nhanh chân lên lầu, rõ ràng thấy anh đang dựa vào ghế sofa, mái tóc rối bời rũ xuống vầng trán trơn nhẵn của anh, anh nhắm mắt lại giống như đã ngủ thiếp đi. Tôi theo bản năng đi chậm lại, đến bên cạnh anh ngồi xổm xuống, dáng vẻ của anh và năm 17 tuổi không có gì thay đổi lớn, chỉ là càng sắc bén và lạnh lùng hơn, trong mày mắt không còn sự dịu dàng nữa, tôi bất giác đặt tay lên lông mày anh, anh chợt mở mắt ra, trong mắt mang theo sự hung ác, sau khi phát hiện là tôi dường như mới thả lỏng, anh đặt tay lên trán, khàn giọng hỏi: "Mấy giờ?"

Tôi quay đầu nhìn đồng hồ, "6 giờ."

Anh không đáp, tôi nhìn vẻ mặt mệt mỏi của anh không nhịn được mà nói: "Hay là lên giường ngủ đi?"

Anh lắc đầu, đưa tay ra, tôi thành thục dựa vào lòng anh, anh ôm tôi vào lòng, ghé vào cổ tôi hôn một cái, "Tạ Phỉ."

"Vâng." Tôi đáp một tiếng, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Anh ôm tôi một lúc mới buông tay đang đặt trên eo tôi ra, "Anh đói ."

Tôi hơi sững sờ, khẽ luống cuống, "Em còn chưa nấu cơm... hay là ra ngoài ăn đi?"

"Không đi, em bây giờ đi nấu đi." Anh véo lòng bàn tay tôi, tôi nhất thời có hơi thất thần, giống như lại nhìn thấy anh của năm 17 tuổi, chỉ là chớp mắt một cái mới phát hiện ra người trước mặt rõ ràng là anh của năm 25 tuổi.

"Vậy... anh muốn ăn gì?"

"Thịt." Anh cúi người hôn lên má tôi.

Tôi bất giác đỏ mặt, giống như đã rất lâu không thân mật như vậy với anh, cũng giống như quay trở về thời điểm "yêu đương nồng cháy" năm 17 tuổi.

May mà trong tủ lạnh còn có nguyên liệu tôi thường xuyên chuẩn bị, tôi đơn giản làm một món thịt kho tàu, cánh gà, một món ngó sen xào và một món canh rau, vốn tưởng sẽ thừa, ai ngờ anh như thể chết đói 3 ngày, cuối cùng không còn sót một chút nào.

Sau bữa tối, tôi tưởng anh sẽ đi, ai ngờ anh xem tin tức một lúc liền vào phòng tắm tắm rửa.

Lúc tôi dọn dẹp sạch sẽ trong bếp thì thấy anh đang ngồi trước bàn trong phòng khách nghịch máy tính, hình như đang họp, miệng còn nói những từ tôi không hiểu.

Tôi rón rén cố gắng không phát ra một chút âm thanh nào, nhưng sợ ảnh hưởng đến anh, thế là liền vào bếp làm một ít món tráng miệng. Khoảng hơn một tiếng sau, cửa bếp bị anh đẩy ra, tôi đang gói món tráng miệng, đợi anh đến sau lưng tôi mới phát hiện, "Anh... có muốn ăn không?" Nhưng vừa nói ra tôi liên hối hận, anh không thích ăn đồ ngọt.

"Có thể nếm một miếng." Tôi đưa tay ra véo một miếng bánh quy nhỏ, đưa đến bên miệng anh, nhìn anh nhai nuốt xuống, tôi có hơi mong đợi nhìn anh, "Thế nào?"

Anh cười không đáp, đưa tay ra vén vạt áo tôi lên, "Tắm chưa?"

"Chưa..." Tôi sợ nhột né đi, nhưng lại bị anh giữ lấy, "Anh tắm cho em."

Thế là tôi trong sự kinh ngạc và khó hiểu bị anh hành hạ cả đêm, cho đến ngày hôm sau đồng hồ sinh học mới đánh thức tôi.

Cơn gió mát buổi sáng thổi bay tấm rèm voan bên cửa sổ, ánh nắng rải vào, tôi nghiêng người nhìn anh đang nằm bên cạnh vẫn đang ngủ say... anh vậy mà không đi? Tôi véo véo mặt mình, để mình biết đây không phải là đang mơ, chớp chớp mắt liên tục, mới xác nhận mọi thứ xảy ra trước mắt đều là hiện thực.

Tôi rón rén xuống giường, vào bếp chuẩn bị bữa sáng, không biết anh muốn ăn gì, thế là chiên cho anh một ít trứng và thịt xông khói, sau đó hấp thêm một ít bánh bao, đợi làm xong tôi liền xuống lầu mở cửa tiệm hoa, tiện thể liên hệ với bên chuyển phát nhanh lấy vài đơn hàng của tiệm bánh.

Gần trưa anh mới từ từ xuống lầu, anh mặc quần áo chỉnh tề mặt không biểu cảm, tôi đang gói hoa cho khách hàng, anh chỉ liếc tôi một cái, sau đó rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!