Đối với thành phố F tôi hoàn toàn không biết gì, nên chỉ có thể đến địa chỉ mà anh đã đưa.
Chỉ là đến cửa tiệm tôi mới phát hiện ra hóa ra đây là một tiệm hoa.
Hoa Thảo Gian, tên giống hệt tiệm hoa của tôi ở thành phố B.
Tôi nhìn khóa mật khẩu trên cửa có hơi thất thần, định thần lại mới đến trước cửa, thử nhập mật khẩu của tiệm hoa ban đầu... không ngờ thật sự mở được. Tôi như thể đã mở ra chiếc hộp Pandora, tò mò bước vào.
Trang trí trong tiệm gần như giống hệt ở thành phố B, tôi đưa tay ra v**t v* mặt bàn đặt bình hoa, đột nhiên cảm thấy mắt khẽ ươn ướt, như thể bị gió cát thổi vào mắt, có hơi không nhìn rõ mọi thứ trước mắt, tôi chớp chớp mắt để nước mắt rơi xuống, mới phát hiện ra hóa ra không phải là mơ.
Tôi tăng tốc bước chân lên lầu 2, cách bài trí tương tự, nội thất tương tự, trên tường vẫn treo bức tranh đó. Tôi giống như vẫn đang ở tiệm hoa của mình, mọi thứ đều không thay đổi. Tôi cẩn thận quan sát mọi thứ trong nhà, muốn chúng hoàn toàn trùng khớp với hình ảnh trong ký ức của tôi. Tôi đẩy cửa bước vào phòng, trên giường rõ ràng đặt một bó hoa hồng, đỏ hoe mắt cầm bó hoa lên, dưới bó hoa có một tấm thiệp, tôi cẩn thận mở ra, hiện ra trước mắt là những dòng chữ quen thuộc.
"Chúc mừng tân gia."
Con người này thật là... tôi siết chặt tấm thiệp ngã ngồi bên giường khóc nức nở, tại sao lại làm như vậy, tại sao lại vào lúc tôi đã quen với việc anh thật sự rời xa tôi, một lần nữa đến gảy lên dây đàn trong lòng tôi, rõ ràng tôi chỉ là một vật thay thế, tại sao phải làm đến mức này? Như vậy bảo tôi làm sao có thể quên được anh, có thể ghét anh, có thể rời xa anh đây?
Tôi không biết đã ngồi bao lâu, cho đến khi 2 chân tê dại mới bò dậy, đến phòng tắm soi gương thì 2 mắt đã hơi sưng. Tôi đơn giản tắm rửa qua loa, đặt những bông hồng rực rỡ vào trong bình hoa, ngồi một bên nhìn ra ngoài cửa sổ, do dự một lúc mới lấy điện thoại ra, lướt đến khung chat với anh, tôi bấm vào nút nhập giọng nói, nhưng mở miệng ra chỉ vừa vặn gọi được tên anh, "Chu Đình Việt..."
Tôi buông ngón tay đang bấm trên màn hình ra, nhưng chẳng thể nói ra được lời nào, nước mắt làm mờ đi đôi mắt tôi, tôi run rẩy gõ bàn phím điện thoại, nhưng tôi nên nói gì đây... giữa tôi và anh có biết bao nhiêu khoảng trống chưa được lấp đầy, làm sao có thể nói hết được tình yêu và hận thù đã kìm nén.
"Cảm ơn."
Ít nhất cũng cảm ơn anh vì những gì đã làm cho tôi...
Một tháng sau, tiệm hoa cuối cùng cũng dần đi vào quỹ đạo, tôi sợ một mình thỉnh thoảng sẽ bận không xuể, nên không làm thêm mảng bánh ngọt, ít nhất cũng phải làm tốt việc kinh doanh của tiệm hoa mới tính đến chuyện khác.
Mùa đông ở thành phố F không có nhiều tuyết như ở thành phố B, chỉ là đầu xuân vẫn còn rất lạnh, cái lạnh đó là cái lạnh thấm vào xương tủy, như một cơn gió ẩm ướt len lỏi qua cơ thể.
Trời vừa lạnh là tôi liền hơi buồn ngủ, từ sớm đã chui vào trong chăn.
Chỉ là trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, ý thức mơ hồ lập tức tỉnh táo lại, tôi rón rén bò xuống giường, nghĩ có nên báo cảnh sát ngay không, nhưng sợ gọi điện sẽ làm kinh động người trong phòng tắm. Thế là liều mình cầm lấy một chiếc bình hoa, chậm rãi mở cửa phòng tắm...
Trong làn hơi nước mờ ảo, tôi dần dần nhìn rõ khuôn mặt của người trong phòng tắm.
Là anh.
Anh cũng phát hiện ra tôi, sau khi lau đi những giọt nước trên mặt liền nhíu mày nhìn chiếc bình hoa trong tay tôi.
Tôi ngây người đặt xuống, đang định ra ngoài, anh đã nhanh tay kéo tôi vào dưới vòi nước, tôi bị ướt sũng, chỉ có thể thảm hại quay mặt đi.
"Không được trốn." Anh nghiêm giọng nói.
Tôi từ từ quay ánh mắt qua, 4 mắt nhìn nhau.
"Anh... ưm..." Anh không cho tôi cơ hội nói, tôi đưa tay ra bám vào vai anh, từ từ nhắm mắt lại.
Anh hình như đã rất lâu không được giải tỏa, đòi hỏi vô cùng hung hãn, tôi yếu ớt được anh ôm ra khỏi phòng tắm... cuối cùng khóc lóc cầu xin anh cũng không chịu dừng lại.
Anh như một con sói đói khát, thế nào cũng phải lấp đầy "cái bụng" của mình.
Lúc tôi tỉnh dậy, anh đã không còn trên giường, tôi vịn eo ngồi dậy từ trên giường, ngoài cửa sổ dường như vẫn là một mảng tối đen, nửa đêm nay tôi ngủ vô cùng không yên, có lẽ là sợ anh lại đột nhiên rời đi.
Chỉ là không ngờ lần này anh còn chưa kịp rời đi, khi mặc quần áo chỉnh tề từ phòng tắm ra, có lẽ thấy tôi đã tỉnh nên hơi sững sờ, đi thẳng đến chiếc tủ bên cạnh giường lấy đồng hồ đeo tay đeo vào.
"Anh... sắp đi sao?" Tôi muốn nói lại thôi nhìn anh.
Anh gật đầu, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng, "Ừ."
Tôi mấp máy môi không biết nên nói gì, suy nghĩ một lúc mới nói, "Cái đó... cảm ơn anh..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!