Trong căn nhà không có gì đáng để tôi mang đi nữa, thế là tôi gọi người thu mua phế liệu, bán hết tất cả đồ đạc trong nhà, không còn lại gì, sạch sẽ.
Sau khi xử lý xong mọi việc ở thành phố C, tôi quay trở về thành phố B, Tịch Nguyên tìm được một công việc, làm phục vụ ở một nhà hàng không xa, nếu cô ấy làm ca đêm không về được ký túc xá trường, sẽ ở lại chỗ tôi, tuy tôi cảm thấy nam nữ có khác biệt, nhưng Tịch Nguyên không hề để ý, thế là tôi liền để cô ấy ở lại.
Chỉ là chúng tôi ai cũng không ngờ anh sẽ đến.
Tịch Nguyên cũng bị giật mình, tôi đang ngủ mơ màng bị tiếng la hét trong phòng khách đánh thức, ra ngoài xem mới phát hiện anh mặt mày không vui đứng trong phòng khách và Tịch Nguyên 4 mắt nhìn nhau.
"Tôi..."
"Cút." Anh không khách khí đuổi người.
Tôi áy náy cười với Tịch Nguyên, cô ấy dường như bị dọa sợ có hơi hoảng hốt, tôi tiến lên ngồi xổm bên cạnh cô ấy, khẽ nói: "Cậu ra ngoài ở khách sạn một đêm trước nhé, xin lỗi."
Cô ấy hoàn hồn lắc đầu, "Không sao." Cô ấy nhìn tôi, sau đó lại nhìn anh, trong mắt đầy vẻ không hiểu.
"Cảm ơn." Tôi mím môi, sau đó không yên tâm cho lắm dặn dò, "Làm ơn đừng nói cho người khác biết chuyện tối nay."
Cô ấy nhìn tôi vẫn chọn gật đầu, đi giày vào xuống lầu.
Đợi cô ấy rời đi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ thăm dò nói: "Tịch Nguyên... cô ấy là người giúp việc của tiệm hoa..."
Anh mặt không biểu cảm nhìn tôi, tôi biết anh đang tức giận, nhưng không biết nên giải thích thế nào, tôi đã nghĩ... anh sẽ không đến nữa, nếu tôi biết anh còn đến, tôi sẽ không để Tịch Nguyên ở lại đây.
Anh vẫy tay với tôi, tôi ngoan ngoãn tới gần, anh đưa tay ra ôm tôi vào lòng, vòng tay của anh vẫn ấm áp và mạnh mẽ, tôi có thể nghe thấy tiếng tim anh đập trầm ổn.
"Chu Đình Việt..." Tôi thăm dò gọi tên anh.
"Ừm." Anh đáp một tiếng sau đó lại im lặng.
Tôi thở dài, ngẩng đầu rụt rè nhìn anh, dưới môi anh là một vòng râu dường như chưa kịp cạo, gương mặt vẫn tuấn tú, chỉ là thêm vài phần sắc bén, như một con dao sắc bén, bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng người.
"Tạ Phỉ." Không biết đã qua bao lâu, anh cuối cùng cũng chịu gọi tên tôi.
"Vâng, em đây." Tôi gật đầu, muốn từ trong lòng anh đứng dậy, nhưng lại bị anh giữ lấy, anh chỉ dùng sức ôm tôi, mạnh như ngày xưa.
"Anh sắp ra nước ngoài."
Tôi hơi sững sờ, ngơ ngác gật đầu, "Được." Anh quả nhiên vẫn là muốn đi tìm Giang Dã.
"Đến thành phố F, đợi anh về." Ánh mắt anh như ngọn đuốc, như một vùng biển tĩnh lặng, giống như muốn nuốt chửng tôi.
Tôi có hơi luống cuống... đợi anh về? Về làm gì? Anh và tôi chẳng lẽ còn có kết quả gì sao? Tôi cụp mắt xuống, không hiểu được lời anh nói.
Anh cuối cùng cũng buông tôi ra, đưa tay ra sờ sờ mặt tôi, "Ngoan, nghe lời."
Tôi nhìn gương mặt quen thuộc trước mặt, đột nhiên nhớ tới viên kẹo dưới ánh trăng năm đó, chính viên kẹo đó đã khiến tôi kiên trì đến bây giờ, tôi nắm lấy tay áo anh, gật đầu, "Được."
Anh hình như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cúi người hôn lên khóe môi tôi, "Sau này không được cho người khác ở nhà."
Nhà? Đối với anh mà nói, đây hóa ra là nhà sao?
"Khi nào anh đi?" Tôi vẫn không nhịn được mà hỏi.
"Sau Tết là đi."
Là đi tìm Giang Dã ư? Câu nói này tôi không hỏi, vì câu trả lời dường như không còn quan trọng nữa.
Anh đi rồi, anh không nán quá lâu, chỉ để lại cho tôi địa chỉ ở thành phố F, bảo tôi nhanh chóng xử lý xong mọi việc ở thành phố B chuyển qua đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!